Người dùng ẩn danh
Đã lâu rồi tôi không xịt nước hoa của nhà Marc-Antoine Barrois (từ tận năm 2020 cơ), nhưng vừa ngửi là tôi nhận ra ngay cái nốt "nhang vũ trụ" cùng chiêu trò đặc trưng với Akigala wood – cái phân tử mà hình như ai cũng ghét ấy!!! Với tôi thì cái kiểu nguyên liệu nền gây kích ứng hay bị lạm dụng này cũng nhẹ nhàng thôi, mà biết gì đâu nhỉ? Mở đầu chắc chắn là mang hơi hướng của Ganymede rồi. Nó gợi liên tưởng đến tông "blue" vì có chút tươi mát, kiểu như màu xanh dương, xanh ngọc, rồi xanh ngọc bích, tím, đỏ... thôi thì mấy màu đó thì khỏi cần tôi liệt kê làm gì, màu cam nữa chứ! Cảm giác như một dải tinh vân đa sắc màu đang xoáy cuộn quanh mình vậy. Để đối trọng lại, tôi lại ngửi thấy một cái gì đó kiểu như rượu schnapps bắp cải (nghe hơi trẻ con nhỉ? lol), nhưng may là nó không kéo dài. Cái sự kết hợp giữa rêu hiện đại và nhựa cây khuếch tán cực kỳ bền bỉ, để lại một phiên bản êm ái và dễ dùng hơn hẳn phong cách thường thấy của Quentin Bisch. Điểm khác biệt là khi xịt lên da, tôi thấy nó có cảm giác hơi phẳng và trống trải như gỗ trôi dạt. Nó không gây khó chịu như Ganymede hay Bois Impérial – hai chai mà tôi cũng khá thích nhưng mỗi lần dùng là một "cuộc chiến" vì độ chói của chúng. Chai này trầm lắng hơn, nhưng có lẽ là trầm quá mức, và đây có thể là điểm trừ đối với những fan của dòng này vì họ sẽ thấy Bleu Infini giống như một kẻ bắt chước nhạt nhòa, mà có khi họ nói cũng đúng. Nói về sự gắn kết trong bộ sưu tập thì chai này hơi khác một chút. Dù nó vẫn giữ được nét nhựa cây, cay nồng và những nốt nhọn đặc trưng, hay có lẽ là do nó đã được tiết chế lại so với những gì tôi biết về dòng này, nhưng thú thật thì nó vẫn là một "kẻ ngoại tộc" hơi lạc lõng trong cả bộ sưu tập.









