Người dùng ẩn danh
Ra mắt từ năm 2016, cái tên của em này đã ám chỉ ngay đến loài bách xanh (blue cypress) rồi. Theo Laszlo – một hãng tinh dầu nổi tiếng của Brazil – thì bách xanh (Callitris Intratopica) khác hẳn với các loại bách khác như bách châu Âu, bách Lusitanian hay bách Hinoki Nhật Bản ở chỗ tinh dầu của nó được chiết xuất từ gỗ chứ không phải từ lá. Quy trình chưng cất cũng cực kỳ tốn thời gian để đảm bảo các phân tử azulene (thứ tạo nên màu xanh đặc trưng) không bị mất đi dưới áp suất. Gỗ bách xanh rất giàu alpha-pinene, một chất thường thấy trong tinh dầu hương thảo, khuynh diệp hay các loài cây lá kim. Để giảm nồng độ chất này, người ta có thể để gỗ tiếp xúc với không khí hoặc bỏ phần chưng cất đầu tiên. Kết quả là chúng ta có một thành phần mang nốt hương gỗ, pha chút cam chanh và xanh mát, đóng vai trò là nốt hương cuối giúp lưu hương tốt hơn với mùi thảo mộc hoặc balsamic. Thôi, dẹp mấy cái lý thuyết suông đó qua một bên, giờ mình vào việc chính nhé. Về nốt hương, Blue Cypress có oải hương, bách châu Âu, bạch đậu khấu và ngò rí ở tầng hương đầu; tầng giữa là bách xanh, hoa cúc xanh Morocco, ngọc lan tây, hoa ly và hoa hồng; còn tầng cuối là xạ hương trắng, cỏ hương bài và ambroxan. Nhưng mà, thực tế xịt lên da lại chẳng giống như lý thuyết tí nào. Tôi cứ tưởng nó sẽ là một mùi hương hoa cỏ kết hợp với gỗ và có cảm giác mát lạnh như mô tả của nhà làm nước hoa. Chỉ cần thấy có ngọc lan tây trong bảng thành phần là tôi đã đoán nó sẽ thiên về hoa rồi, nhất là khi có cả hoa ly và hoa hồng nữa. Thế nhưng, trên da tôi, Blue Cypress lại là một mùi hương cực kỳ tuyến tính, kiểu như mùi sản phẩm tẩy rửa và chẳng thấy chút nét gỗ nào cả. So với các cực phẩm khác của nhà này, tôi cảm giác đây là một sản phẩm chưa hoàn thiện, kiểu như có chút mùi bạc hà lạnh (hoặc khuynh diệp) trộn với xạ hương nhưng lại bị đóng chai quá sớm. Nói thật là tôi không hề thích em này. Nếu muốn tìm một mùi hương gỗ có bách xanh, mang hơi hướng màu xanh và được làm cực kỳ chỉn chu, tôi đề xuất mọi người thử Encre Noire Sport nhé. Chốt lại, vì đánh giá lần này không được tích cực cho lắm nên tôi muốn nói thêm một chút về phần nhìn của sản phẩm, dù có lẽ sau này tôi sẽ không nhắc lại nữa: Tôi cực kỳ mê concept nước hoa được bọc trong lụa satin, đặt trong những hộp gỗ nhìn thật tự nhiên như gỗ hồng sắc hay gỗ gụ – giống như dòng Café Massoïa hay Smoking Lounge ấy. Nhưng từ khi các hãng bắt đầu làm hộp với những màu sắc và hình vẽ trông như dùng bút màu vẽ lên, tôi cảm thấy cái chất sang trọng của sản phẩm đã bay mất tiêu, và việc đầu tư như vậy thực sự là lãng phí. Vì dù sao thì phần trình bày vẫn chiếm một vai trò rất quan trọng.

























