Gia Khánh Bùi
California Blues kiểu như mấy mùi hương không cố gồng mình để trở thành cái gì đó quá cao siêu, và thật sự là nó làm tốt điều đó. Nghe bảo đây là bản lấy cảm hứng từ Jazz Club nhà Maison Margiela, dù tôi không so sánh quá kỹ nhưng cảm nhận chung là một phong cách khá ổn định, đậm đà và bám tỏa tốt. Ngay từ đầu là sự hòa quyện mượt mà giữa thuốc lá và vị ngọt. Mùi hương không biến chuyển nhiều, có lẽ ai thích kiểu nước hoa đa tầng, kể chuyện dài dòng sẽ thấy hơi chán, nhưng với tôi thì sự đơn giản này lại hiệu quả. Thuốc lá mang lại chút bụi bặm, bí ẩn, còn vị ngọt giúp làm mềm mọi thứ. Không cái nào lấn lướt cái nào, cũng không phải kiểu ngọt trái cây hay xạ hương, mà là một tông ngọt ấm giúp tổng thể cân bằng. Vừa có chút gai góc nhưng vẫn rất mượt. Độ tỏa hương làm tôi khá bất ngờ. Xịt tầm 3-4 tiếng mà mùi vẫn tỏa xa hơn một cánh tay. Với tầm giá này thì tôi không kỳ vọng cao thế, nhưng em này làm được. Độ lưu hương trên da tôi tầm 5-7 tiếng, thế là đủ cho phần lớn ngày dài rồi, tôi thấy ổn. Công nhận là đôi khi ngửi hơi bị "hóa học" một chút, nhưng điều đó không làm hỏng trải nghiệm tổng thể. Mùi hương này rất rõ ràng: không tầng lớp phức tạp, không cú twist nào cả, chỉ đơn giản là sự kết hợp giữa thuốc lá và vị ngọt, hợp để đi chơi buổi tối cho ngầu hơn là xịt đi làm văn phòng. Nếu bạn tìm một mùi hương phức tạp thì em này không dành cho bạn. Còn nếu muốn cái gì đó đơn giản mà tạo dấu ấn rõ ràng - kiểu ngọt nhưng vẫn có chút góc cạnh - thì California Blues đúng là chuẩn bài.





