Jessie Trần
Mình không cứng lòng được đâu, cái nắp chai nó dễ thương xỉu luôn á! Hy vọng là mình sẽ mê em này. Nói chung là mới nhìn thôi mình đã bị "u mê" một nửa rồi, kiểu bị hớp hồn bởi cái vẻ đáng yêu của em nó ấy. Lúc mới xịt, mình cảm nhận được mùi diên vĩ giòn giòn, kiểu như mấy miếng bánh cracker vị chanh với trà Earl Grey vậy, vừa tươi mát, hơi hướng hoa cỏ, lại có chút mùi tinh bột thơm thơm rất dễ chịu. Không hề có cái mùi cà rốt luộc kỳ cục đâu, mà là một chút hạt cà rốt mộc mạc, thơm kiểu "ăn được" cực kỳ đáng yêu. Rồi một chút hoa hồng mềm mại cùng cỏ hương bài len lỏi vào, tạo nên một tổng thể mượt mà, mang lại cảm giác như một buổi xuân tươi mới, dễ gây thiện cảm với mọi người. Nhưng mà cái sự thú vị này bay màu nhanh lắm. Chưa đầy 5 phút sau là mọi thứ bắt đầu mờ nhạt dần. Mùi diên vĩ lúc nãy giờ chỉ còn là tiếng thì thầm, đậu tonka làm nền trở nên nhạt nhòa, kiểu mùi nữ tính đại trà, còn gỗ tuyết tùng thì coi như mất hút luôn. Không còn là một bức tranh màu nước trong trẻo nữa, mà giờ nó giống như một vũng nước đục ngầu pha trộn từ hàng ngàn màu pastel nhạt nhẽo, ngọt nhẹ và cứ nhợt nhạt sao đó. Mùi cứ như... mấy cái giấy thử nước hoa bình thường vậy á. Trời ơi, cái "em cún" này... Dễ thương thì có đó nhưng mà dễ quên cực kỳ. Trong lúc viết những dòng này, mình thấy mình có thể tóm gọn luôn cả dòng nước hoa này là: Ngửi một cái, mỉm cười nhẹ một cái, rồi thôi, chẳng muốn quay lại lần hai. Mình không hối hận vì đã dùng thử (ý mình là, cái chai quá đẹp mà đúng không??), nhưng em nó không đọng lại được gì cả. Không lưu hương trên da, cũng chẳng lưu lại trong ký ức. Nói chung là bình thường.











