Người dùng ẩn danh
Vừa rồi mình có dịp sang Paris ghé thăm trụ sở của Serge Lutens ở Palais Royal. Ở đó mình được test thử mấy dòng exclusive luôn, trong đó có Chene và Santal de Mysore. Cả hai đều mê nhưng vì lý do khác nhau, sau một ngày cân nhắc thì mình chốt Chene. Về đến nhà, thú thật là mình cũng hơi rén khi mở chai nước hoa ra. Kiểu sợ là mình quyết định vội quá, rồi về nhà mùi nó lại khác hẳn với ấn tượng ban đầu (cái nỗi lo tâm lý thường thấy khi chơi nước hoa ấy mà...). Và đúng là có nhiều nốt hương mà mình đã bỏ lỡ do cái nóng ở Paris làm chúng bay đi mất. Lúc mới xịt, nó là một sự bùng nổ đầy "áp lực" của mùi mùn cưa, vecni gỗ, acetone và cả mùi cồn nồng nàn. Nhưng chỉ cần đợi vài phút cho mùi dịu lại, bạn sẽ thấy rõ mùi gỗ sồi: như những khúc gỗ tươi vừa mới chẻ, có cả nhựa cây và vỏ cây hơi đắng, hòa quyện cùng chút hoa immortelle mềm mại và thoang thoảng hương cỏ xạ hương. Tất cả tạo nên một mùi gỗ sồi cực kỳ đặc trưng, không hề bị nhầm sang gỗ tuyết tùng hay đàn hương kiểu đại trà đâu. Thêm vào đó là một chút hương trái cây lạ lẫm mang lại vị ngọt cùng nốt rượu rum đậm màu, giống như mùi thùng ủ rượu làm từ gỗ sồi vậy. Chính cái nốt rượu này giúp mùi gỗ sồi luôn giữ được sự tươi mới, mọng nước như gỗ mới chặt, chứ không hề bị cũ hay bám bụi. Dù mấy mùi hương trên rất tuyệt, nhưng đó chưa phải là điều mình yêu nhất ở em này. Vẻ đẹp thực sự nằm ở nốt cuối, khi vị ngọt của rượu lắng xuống, khung cảnh chuyển từ một xưởng cưa yên bình giữa rừng hè sang một khu rừng cổ tích u tối của mùa thu. Hoa immortelle giờ đây dịu lại, mang mùi của lá khô màu nâu. Mùi mùn cưa tươi cũng biến mất, nhường chỗ cho hương rêu sồi (oakmoss) đậm và tối màu chiếm trọn không gian. Mình khá bất ngờ là không thấy rêu sồi được liệt kê quá nhiều trong bảng thành phần, nhưng thực tế một chai nước hoa tập trung vào gỗ sồi thì chắc chắn phải có rêu sồi để chốt hạ mọi thứ rồi! Trải nghiệm khi dùng Chene giống như việc mổ xẻ một cây sồi theo chiều ngược lại vậy. Nó bắt đầu từ phần lõi gỗ ẩm ướt, lan dần ra các vòng tuổi, xuyên qua lớp vỏ chát rồi chạm đến những cành lá phủ đầy rêu và địa y, vẽ nên cả một khu rừng sồi hùng vĩ. Mình cực kỳ thích cái kết đậm chất mùa thu này, cảm giác như được chìm đắm trong những gam màu trầm mặc, u tối của rừng già, của sương mù, bùn đất và rêu xanh. Chene là một mùi hương gỗ rất lạ, có chút tinh nghịch nhưng cuối cùng lại cực kỳ tối và đậm chất rừng rậm, như một giấc mộng u buồn vậy. Nó nhắc mình nhớ lý do vì sao mình luôn thích sự hoang dại của rừng già hơn là sự bóng bẩy, trau chuốt của gỗ đàn hương.



























