Người dùng ẩn danh
Review một chai hệ Chypre đúng là không dễ chút nào vì nó không hề đơn giản như mọi người nghĩ. Mình biết hệ này là gu của Miguel, và Chypre Caramel là chai "blue Chypre" thực thụ duy nhất còn sót lại trong bộ sưu tập của ông ấy. Mình cũng mê Chypre nên sẽ cố gắng dùng lời lẽ để lột tả hết cái chất của em này. Mở đầu là một "bức tường" hương thơm cực gắt: cay, xanh và trái cây, kiểu táo bạo và sắc sảo không chút khoan nhượng. Trái cây ở đây không rõ là quả gì, có thể là xoài? Hoặc một chút vibe nhiệt đới từ sự kết hợp giữa note xanh đắng của galbanum và một chút iso-amyl-acetate (mùi kiểu chuối mà Miguel hay dùng), tạo ra cảm giác tropical mà không bị đóng khung vào một loại quả cụ thể nào. Các nốt gia vị và hoa cũng không quá rõ ràng, nhưng đó chính là cái hay của một chai nước hoa được blend mượt mà – tổng hòa từ nhiều thành phần. Gia vị ấm áp, pha trộn giữa cumin, bạch đậu khấu và có thể là chút tiêu, tạo nên một cái vibe sắc sảo, cay nồng, kiểu mùi kén người dùng một chút. Còn phần hoa thì mình cảm giác là sự kết hợp của linh lan, tạo ra một tông hoa nhẹ nhàng, thoang thoảng. Sau vài phút, hỗn hợp mở đầu này chuyển sang một vibe Iris kem kem, béo béo, hơi có mùi rễ cây và phấn. Note này hiện diện rất rõ và kéo dài gần như suốt vòng đời của nước hoa, đóng vai trò như "sợi dây" gắn kết mọi thứ lại với nhau. Giờ thì đến phần chính: Caramel và Chypre ở đâu? Nhiều người nói em này thiên về gourmand (mùi bánh kẹo) hơn là chypre, nhưng mình không đồng ý. Note caramel xuất hiện từ đầu đến cuối, đúng, nhưng nó chỉ mấp mé ngưỡng gourmand thôi vì nó không hề ngọt lịm. Nó thiên về kiểu kẹo toffee hơn, và chính cái sự đắng của note xanh cùng độ cay sắc sảo đã kìm hãm nó lại, tạo nên một sự tương phản cực cuốn đối với mũi mình. Điểm tựa cho tất cả sự "điên rồ" này là một base Chypre điển hình và dễ nhận diện – cái thứ làm mình thấy phấn chấn hẳn lên. Rêu sồi và Hoắc hương kết hợp với nhau tạo nên một sự hòa quyện khó quên: khô, mộc mạc, ẩm, sắc, gỗ, cộng thêm một lượng lớn IBQ và labdanum tạo nên cái chất xanh da thuộc mà hội mê leather chypre đều thích. Mình có yêu em này không? CÓ chứ! Đây là một trạng thái cảm xúc, một phong cách riêng, không quá cứng nhắc mà vừa tinh nghịch, vừa sang chảnh, thanh lịch. Nó không hoàn hảo, nhưng đó chính là lý do mình thích, vì con người chúng ta đâu ai hoàn hảo, và chính sự không hoàn hảo khi kết nối với nhau lại tạo nên một điều gì đó tuyệt vời.


















