Tui định viết cả một cuốn sách về mùi này luôn vì tui cực kỳ thích mổ xẻ từng chút một đặc điểm của những mùi hương tui mê. Gu tui là mấy kiểu mùi tối, balsamic, hoặc kiểu ngọt siro dưới nắng, rồi cả lactonic-balsamic nữa (như chai Happy Spirit Magical Nights của Chopard ấy). Ví dụ như với Burberry Her thì tui chả mặn mà mấy, mà phi thẳng sang bản Burberry Her Intense vì cái chất balsamic đỉnh cao của nó. Tui cũng ghiền mấy mùi gỗ lạnh, hơi đắng, kiểu thô mộc ấy - giống như hũ nến Cedar Oakwood tui thích nhất (của Huntington Home bên Aldi - bình thường tui ghét nến thơm lắm mà riêng mấy hũ này thì ngoại lệ). Thế nên, khi thấy Coco Mystere là tui chốt đơn liền.
Mở đầu là một cảm giác rất tối, đậm chất gỗ và balsamic. Nó mang vibe rượu cực kỳ, làm tui nhớ ngay đến chai Coffee & Whiskey của BBW (mùi tui siêu yêu) trong khoảng 5 phút đầu. Nhưng thay vì vị chua của rượu whiskey pha cà phê, thì ở đây tui thấy một mùi dừa kem mượt mà, hơi có chút lactonic, kiểu như một "quả dừa say rượu" ấy! Chắc là say rượu gừng rồi. Mà cái chai này đúng nghĩa là "tối" luôn, nước hoa có màu đậm nên xịt lên da tui thấy hơi để lại màu, sợ là dính vào quần áo thì tiêu, tui không dám thử đâu. Nó có một cảm giác "ẩm" xịt, đậm mùi xạ hương, giống như kiểu mình vừa bước ra khỏi một căn nhà gỗ nhiệt đới rồi đi bơi đêm ở biển vậy (tất nhiên là không có cá mập nhé). Nói chung là cực kỳ sexy.
Gỗ đàn hương tạo ra một lớp màng lạnh bao phủ toàn bộ mùi hương, đúng cái kiểu tui thèm thuồng trong nước hoa luôn. Nó không phải mùi mạt bút chì đâu, mà giống gỗ ướt hoặc nốt Palo Santo hơn (kiểu như chai Vanilla Palo Santo của BBW nhưng bỏ phần vanilla ra). Sự kết hợp giữa gỗ và xạ hương rất đậm, át đi cái nóng thường thấy của gừng - điểm này tui cực ưng! Còn hoa nhài thì thêm vào một chút ngọt ngào, sexy, hơi phấn, cảm giác rất thanh thoát, nhẹ nhàng và thư giãn. Không hề có nốt hương biển (aquatic) đâu nhé, nhưng mùi dừa lại có độ tươi kiểu phấn mà tui đôi khi thấy trong mấy chai gỗ-biển (như Sea Salt Coast của BBW hay chai J của Jennifer Aniston ấy).
Rõ ràng là dừa không "diễn đơn độc" ở đây. Nó đi kèm với nốt gừng thơm nhất mà tui từng ngửi thấy trong nước hoa, chiếm sóng tầm 15 phút đầu theo kiểu rất dễ chịu (kiểu rượu gừng balsamic không bị ngọt siro mà tui nói lúc nãy). Với tui đây là một mùi hương độc bản vì nốt dừa xạ hương tỏa sáng xuyên qua gừng, nhài và gỗ đàn hương, càng về sau càng đậm. Mọi thứ hòa quyện đa chiều, nên tui thấy nó không đơn thuần là một chai mùi dừa nhạt nhẽo.
Nó không giống Coco Paradise của BBW - nơi mà dừa là nhân vật chính với kiểu dừa "vui vẻ" và cực kỳ mặn (do có muối monoi), mùi đó kiểu dừa siro, dính dính, dù thích nhưng xịt nhiều là tui dễ bị đau đầu. Còn chai này thì khác.
Một tiếng sau ngửi lại cánh tay, tui vẫn thấy vibe rượu của Coffee & Whiskey, chủ yếu là nhờ gừng và gỗ đàn hương. Khi drydown, nó tạo cảm giác hơi giống hổ phách nhưng không quá nóng, vẫn giữ được cái chất gỗ thô lạnh. Sau 5 tiếng thì mùi này còn vương lại, cảm giác hơi nam tính, nhưng tui thấy ok, dùng unisex như chai Coffee & Whiskey cũng ổn. Bình thường tui ít khi thích gừng, nhưng ở đây gừng là tất cả: không ngọt kiểu bánh quy, không gắt, cũng không quá nồng mùi tiêu. Nó không theo kiểu "ấm cúng" như Burberry Goddess hay kiểu Giáng sinh, mà nó mang một sự quyến rũ, cay nồng riêng, tạo nên cái chất "say rượu" balsamic cực hợp với dừa nướng. Một điểm nhấn gourmand thực sự thiên tài.
Họ dùng gỗ đàn hương, xạ hương và gừng khéo đến mức biến quả dừa này trở nên bí ẩn và tối hơn hẳn so với Lait De Coco. Hai chai cùng tông nhưng Lait De Coco thì thiên về sữa, còn em này thì "say rượu" và đậm gỗ hơn. Không phải kiểu dừa ngọt ngào, tươi vui như mấy chai của BBW (Meet me In Miami kiểu dừa hoa kẹo cao su cũng đỉnh) hay KKW Pink lips kiểu dừa sữa ngọt lịm. Đây là dừa xạ hương, hơi khói, ngọt vừa phải. Đúng kiểu dừa nướng, giảm độ ngọt nhưng vẫn gợi nhớ đến cái chất dừa "xà phòng" lactonic của Lait De Coco.
Nói về nốt dừa của nhà Le Monde Gourmand thì tui thấy cực kỳ đặc biệt, sexy và trưởng thành. Trong đầu tui nó hiện lên một màu trắng tinh khôi, rất tươi, hơi phấn, sạch sẽ và thuần khiết, giống như những sợi dừa trên một tấm ga giường bằng lụa lạnh, mượt mà và hơi có mùi xà phòng, thậm chí hơi có cảm giác "plastic" một chút nhưng không hề bị giả, cốt lõi vẫn là lactonic. Nếu Lait De Coco là kiểu thuần sữa thì Coco Mystere chính là cô em gái quyến rũ và bí ẩn.
Độ lưu hương tầm 3 tiếng, tỏa hương trung bình và tăng dần theo thời gian. Dùng trong thời tiết nóng là tuyệt nhất, xịt lên da dầu thì mùi càng đậm. Sau 2 tiếng, mùi dừa hòa cùng rượu-balsamic, lúc này gần giống hổ phách và gỗ đàn hương trở nên thô mộc hơn, giống như hũ nến Cedar Oakwood nhưng không quá đắng.
Lait De Coco và Pistachio Brulee là những tình yêu đầu của tui, nên giờ tui thêm em này vào danh sách cùng với 000, Tres Pine, Beau Bleu và Meringue Magique. Tui chính thức thành fan cứng của Le Monde rồi. Giờ tui đang có chai Petale Ephemere (tên tiếng Hy Lạp nghĩa là "phù du"), hy vọng là độ lưu hương của nó không "phù du" như cái tên.