Người dùng ẩn danh
Đây là một chai nước hoa cực đỉnh thuộc dòng 'gourmand nổi loạn'. Để tui lấy vài ví dụ cho dễ hình dung nha: kiểu như Mugler Angel là kẹo bông trộn với mùi xác thối, Bulgari Black là vanilla pha với mùi cao su nóng trên nhựa đường, Le Labo Patchouli 24 là vanilla với mùi lửa trại, hay Sammarco Bond-T là socola trộn với mùi... hậu môn hải ly. Coney Island Baby rõ ràng nằm cùng hệ tư tưởng với hai cái tên ở giữa (đều là sáng tạo của Annick Menardo), cái cốt lõi là kết hợp vanilla với một thứ gì đó cực gắt và thô ráp. Ở đây, đó là vanilla và mùi xăng dầu. Cái hay ở đây là cách họ đưa cái concept "Coney Island" vào định hướng sáng tạo rồi hiện thực hóa nó bằng kỹ thuật nước hoa. Nó gợi lên cực kỳ rõ nét trải nghiệm ở khu đi bộ ven biển mùa hè, từ những món đồ ngọt lịm cho đến mùi xăng từ máy phát điện chạy mấy trò chơi cảm giác mạnh. Tui cứ nghĩ về cái mùi bánh waffle, kiểu vỏ bánh nó cứ có cảm giác như "nhựa ăn được" ấy, rồi tự nhiên nhớ ra nhựa là từ dầu mỏ mà ra. Nó tạo ra một sợi dây cảm giác cực mượt: từ kem vanilla, đến cái vỏ bánh waffle, rồi đến mùi xăng công nghiệp trong không khí khi mình đang dạo bước ven biển. Một trải nghiệm kể chuyện cực kỳ đắm chìm luôn. Sự cân bằng giữa ngọt ngào và sự nhếch nhác, cái chất Mỹ đặc trưng của mấy khu boardwalk... đây đúng là một tác phẩm nghệ thuật đậm chất Lynch, kiểu như phim Blue Velvet hay Twin Peaks vậy. Cái "hạnh phúc vụn vặt" từ đồ ngọt và trò chơi cảm giác mạnh dành cho những người trẻ ngây thơ, nhưng nếu nhìn kỹ hơn, bạn sẽ thấy cả những cỗ máy nghiền ngấu và những nhân vật mờ ám đứng sau vận hành chúng. Nhưng cái bóng tối đó không hề lấn át ánh sáng, nó tồn tại trong một sự căng thẳng đầy cân bằng, và chính điều đó làm mình trân trọng tổng thể hơn. Coney Island Baby thực sự là một cực phẩm. À, nói thêm cái này: Scout chẳng làm gì sai cả. Cách đây 20 năm, chẳng ai thèm để ý đến mấy câu đùa kiểu "shock humor" này đâu. Mấy người hay đi dạy đời chắc hồi đó cũng chẳng ưa gì, nhưng giờ họ lại dùng cái mác đạo đức giả để trừng phạt những người dám phá cách. Thật buồn khi thấy ít nhất một reviewer có tiếng trên trang này lại đi bán rẻ linh hồn cho đám đông cuồng tín trên mạng chỉ để không bị mất follow trên Instagram, thay vì đứng về phía một nghệ sĩ mà họ từng có mối quan hệ cá nhân. Thật là thảm hại! Scout đã định hướng nghệ thuật cho 3 chai nước hoa cực kỳ xuất sắc và tạo nên một thương hiệu đột phá giữa cái thị trường niche đang bão hòa này. Nếu bạn thấy khó chịu với khiếu hài hước của cô ấy, thì khả năng cao là bạn chẳng để lại được giá trị gì cho đời đâu. Đọc mấy cái bài review hời hợt ở đây, tui lại càng muốn đi mua cả dòng của Scout hơn. Cứ việc khóc lóc đi!








