Quên hết mấy cái định nghĩa về "mùi tối" đi, vì đây là mùi hương kỳ lạ, bí ẩn và u tối nhất mà mình từng ngửi thấy. Nó là một sự kết hợp lạ lùng giữa Oud và gia vị Ấn Độ, kiểu vừa nhiều nhựa, vừa đậm chất động vật lại vừa gỗ.
Cảm giác như có một sự bùng nổ của mùi me chua, gỗ, rồi như lạc vào một khu rừng tối tăm với cái giếng ẩm ướt, thêm chút thuốc lá làm cho mùi hương xanh và sâu hơn. Oud ở đây lạ lắm, bí ẩn cực kỳ, và quan trọng là không hề bị mùi bệnh viện hay mùi băng gạc tí nào. Mùi này đặc biệt thật sự, nhưng mà... sẽ có nhiều ý kiến trái chiều đấy. Chỉ dành cho những ai thích gu "dark", mạnh mẽ, nam tính và nóng bỏng thôi. 5/5 luôn.
Đây là dòng dầu thơm của nhà Ajmal, chất lượng cực xịn, ấm, đậm đặc và nhiều nhựa. Nói về độ lưu hương với tỏa hương thì khỏi bàn rồi. Còn về mùi, nếu mọi người từng ngửi mùi me trong mấy món ăn vùng Vịnh thì nó y hệt như vậy nhưng thiên về gỗ hơn. Một mùi hương "đen" đúng nghĩa: đậm nhựa, hơi hướng thuốc lá, vừa tươi vừa ẩm, lại có chút chua của gia vị.
Nói thẳng là mùi này khô, gai góc, không hề dịu dàng nên sẽ cực kỳ khó tiếp cận với những ai thích kiểu mùi hoa cỏ nhẹ nhàng, đặc biệt là các bạn nữ. Mình khuyên thật lòng là chị em đừng nên dùng, vì nó hoàn toàn đối lập với sự nữ tính. Nó giống như một khu rừng đen kịt vậy, khác hẳn với mấy loại Oud dạng xịt thông thường.
Mà nhắc trước là đừng mong đợi lời khen khi dùng em này. Thậm chí là hãy chuẩn bị tinh thần nghe những câu kiểu như: "sao mùi như phân lừa", "mùi gián", "mùi thuốc lá" hay "mùi gan cá mập". Nhưng với mình thì không hề hôi, mình cực kỳ hài lòng. Nếu hoa hồng là biểu tượng của sự quý phái thì với mình, mùi Oud chính là biểu tượng của quyền lực và sự thống trị. Chắc là phải đợi trời lạnh thì em nó mới phô diễn hết được cái chất. Quá đỗi bí ẩn và u tối.