Người dùng ẩn danh
Độc, lạ, cuốn mà kiểu "bệnh hoạn" một cách thú vị ấy. Tui thấy hào hứng với mùi này thiệt, nhưng mà chắc không dám chốt nguyên chai full đâu. Mùi mỹ phẩm ngọt nhưng không hề tươi mới nha. Nó giống kiểu thỏi son sáp cũ kỹ, in hằn dấu môi người dùng, bị biến dạng theo thời gian, rồi có cả mấy mẩu da chết dính vào nữa. Mấy nốt hương hoa làm cho mùi này bớt cảm giác "kim tiêm với phẫu thuật thẩm mỹ", mà thiên về kiểu phòng thay đồ của mấy dân chơi Club Kid hơn. Kiểu mấy cái len phào bụi bặm, rồi lông đà điểu vắt vẻo trên gương ấy. Nói về cái vụ "da chết" kia, tui ngửi thấy có cái gì đó mùi cơ thể, hơi bẩn bẩn len lỏi giữa đống hương ngọt và hoa. (Không biết có phải do xạ hương cầy không ta? Mấy bác perfumista rành hơn tui thì chỉ tui với nha!). Nghe tui nói cái này hơi dị xíu, nhưng mà ở một mức độ nhẹ nhàng, mùi này giống như bản "slay" hơn của Secretions Magnifiques vậy đó (mà tất nhiên là bớt kinh tởm và gây khó chịu hơn nhiều). Dù tốt hay xấu thì cái sự "bẩn" này lại đi kèm với một chút sạch sẽ: lúc thì giống kiểu lau nhà trong mấy tờ tạp chí fetish thập niên 80, lúc thì lại gợi nhớ đến viện dưỡng lão của ông nội tui (đừng để chi tiết này làm mọi người sợ nha, tui nghĩ đây là ký ức mùi hương riêng của tui thôi). Rồi còn có cả mùi hóa chất xử lý trong tất da chân và đai nịt nữa. Mùi này mà xịt đi xem phim của John Waters, hay mấy dịp "forcefemming" thì đúng bài luôn. Thế là tui lại bắt đầu hành trình săn lùng một mùi hương "forcemasc" đây.















