Người dùng ẩn danh
Mùi này tươi, kiểu xanh mướt và đậm nét nhưng hơi thô một chút, không phải kiểu nước biển đâu nha. Lúc mới xịt, mình thấy nó hơi chua từ quả lê, lại còn có chút không khí và tiêu, làm cho nốt hương angelica trở nên chua, cay và sáng rực lên. Thú thật lúc đầu đây không phải gu của mình, nhưng không hiểu sao càng dùng lại càng thấy mê. Tiêu hồng làm mùi hương có cảm giác khô và hơi bụi kiểu gỗ, ban đầu là kiểu bụi bặm đất cát, nó làm nổi bật nốt gỗ tuyết tùng giữa cái không khí trong trẻo và vị lê chua chua mặn mặn. Mình đoán là vị lê chua đã làm tăng thêm hiệu ứng của tiêu hồng. Đến giai đoạn giữa và cuối, nó vẫn giữ được độ cay và sáng, chỉ là không còn cảm giác bụi bặm nữa. Đặc biệt là sau khi để chai nước hoa được ủ (macerating) một thời gian, cái sự ngọt ngào kiểu kem (custardy) ở tầng hương cuối hiện rõ ngay từ lúc mới xịt, giúp làm dịu đi cái sự khô khốc của tiêu hồng, nên mình không còn thấy khó chịu nữa. Lúc đầu, sự kết hợp giữa tiêu hồng và hoa nhài có vẻ hơi sắc và gắt, mang hơi hướng vintage và sang trọng – cái này cũng không hẳn là gu mình vì mình vốn ngại mấy mùi kiểu tiêu kết hợp với aldehyde (như em Heaven's Moonlight của DUA ấy), nhưng chính cái sự ngọt ngào như kem đã làm nên vẻ đẹp của em này. Mùi hương đi từ kiểu phấn, tiêu và xanh mướt của lá cây, sau đó chuyển dần sang kiểu ngọt ngào, trẻ trung và vẫn giữ được nét xanh mát. Nốt angelica vốn dĩ rất mạnh mẽ, kiểu xanh mộc mạc và cay nồng, ban đầu kết hợp với vanilla nghe có vẻ hơi "chọi" nhau, kiểu ngọt lịm đến mức hơi ngấy, nhưng chính cái sự độc bản và gây nghiện đó lại khiến mình không thể rời mắt. Càng về sau, angelica trở nên mượt mà hơn, chỉ như một lớp màn xanh mướt bao phủ lên nền vanilla và caraway béo ngậy. Chính cái sự mượt mà ở giai đoạn cuối này đã khiến mình yêu em nó. Mùi này tỏa hương cực kỳ mạnh luôn, mình từng xịt đi nhà thờ Hy Lạp mà nó còn át được cả mùi nhang cháy nồng nặc trong không khí nữa cơ. Ở giai đoạn giữa, hương lê hiện rõ hơn. Mình không thích kiểu lê chua mặn lắm, nhưng dù sao thì nó cũng là một yếu tố chua nhẹ rất cuốn, giúp mùi hương luôn tươi mới và không bị quá ngọt gắt. Mình cực kỳ thích các mùi hương xanh mướt, dù là kiểu ngọt hay kiểu thảo mộc. Sau khi được ủ, mùi hương trở nên béo ngậy nhanh hơn. So với em Vanilla Riviera Escape của DUA thì em này thiên về hướng xanh gỗ hơn vì không có nốt hoa nồng nặc. Có người nói L'Instant de Guerlain là bản dupe của Dark Angelica vì có nốt iris khô và bụi, mình cũng thấy khá hợp lý. Mẹ mình cũng khen em này cực kỳ độc đáo và thích ngay lập tức. Nếu bạn thích kiểu iris-vanilla kết hợp với thảo mộc thì có thể thử, nhưng với mình, Dark Angelica vẫn là một trải nghiệm tuyệt vời hơn hẳn.









