Người dùng ẩn danh
Mở đầu trên da mình là một mùi hương ngọt ngào, kiểu thuốc lá cực kỳ mềm mại, mướt như nhung, thấm đẫm trong tinh chất labdanum và benzoin. Nó được làm ngọt thêm bởi một chút hổ phách mịn như phấn, rồi điểm xuyết thêm hương hoa violet màu xanh tím đậm, tạo cảm giác hơi giống mùi phấn rôm hay son môi. Mọi thứ khởi đầu rất tinh tế, khiến mình cứ ngỡ đây sẽ là một mùi hương dễ dùng và nịnh mũi (dù nhìn chai và bảng thành phần, lúc đầu mình cứ tưởng nó sẽ kiểu như Black Afgano cơ). Nhưng không hẳn vậy đâu. Đằng sau cái khởi đầu có vẻ "hiền" và dễ chịu đó, một lúc sau, gỗ guaiac bắt đầu xuất hiện một cách lặng lẽ. Những nốt hương ngọt ngào ban đầu dần nhòe đi, tựa như một bức tranh màu nước (không phải là bị nhạt đi đâu nhé, mà là cảm giác nó mượt hơn), rồi nhường chỗ cho sự trầm mặc, vững chãi của gỗ guaiac – một loại gỗ đen nặng nề nhưng lại ẩn chứa những sợi chỉ vàng óng ánh. Sau đó, mình còn cảm nhận được cả những hạt bụi li ti từ gỗ sồi khô rơi xuống những thảm rêu mềm mại... Cảm giác đúng kiểu "đầu óc treo ngược cành cây nhưng chân vẫn chạm đất" vậy. Dee April thực sự thơm một cách rất cuốn. Mình thấy sự kết hợp giữa phong cách của nhà điều chế và cái chai đen hầm hố (mà mình cực thích) đã lột tả hết mùi hương này: đó là sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, giống như một chiếc váy đêm đính đầy sao trong truyện cổ tích vậy. Nó là sự tận hưởng, là thuốc lá, là những buổi siesta, là những cuộc trò chuyện sâu sắc về những điều mình yêu thích. Thậm chí, mình còn ngửi thấy cả những nốt vintage siêu nhỏ, kiểu như cảm giác khi bước vào một ngôi nhà đá cổ kính ở Ý trong một con ngõ nhỏ, xung quanh là nội thất da nặng nề, hơi ẩm của đá, của gỗ và da, và biết đâu đó là một chút dư vị của một điếu joint xịn xò. Đẹp tuyệt vời. Một sự suy đồi sang trọng, tinh tế và đầy thanh lịch. Rất đáng để thử, mọi người đừng ngại về độ đậm đặc nhé. Mùi này không tỏa xa kiểu tràn ngập căn phòng đâu, mà nó ôm sát cơ thể, cực kỳ dễ chịu.


















