Người dùng ẩn danh
Mùi này nhiều tầng, nhiều lớp cực kỳ. Vừa xịt một phát là tôi thấy mình như đang ngồi ở bàn ăn nhà ông bà hồi những năm 1970 vậy. Gỗ Guaiac cho tôi cảm giác mùi khói pha chút sáp, kiểu như ai đó vừa thổi tắt mấy cây nến dài sau khi đốt quá lâu ấy. Còn Mimosa thì thơm kiểu phấn hoa, ngọt ngào và dễ chịu. Với tôi, nó lại ra mùi hoa violet, dưa chuột với thì là, chính vì thế mà tôi nhớ về nhà ông bà. Bà tôi ngày xưa trồng hoa violet trong mấy cái lồng kính để giữ ẩm suốt mùa đông lạnh giá ở Montana. Mùi hoa đó đặc trưng lắm, vừa giống mùi son môi, vừa mang lại cảm giác bình yên của tháng Giêng. Bà còn muối dưa chuột với thì là, đinh hương, tiêu rồi bày ra khay pha lê. Chủ nhật nào bà cũng thắp nến trên chân đèn bạc cho bữa tối. Tất cả những ký ức đó ập đến ngay lập tức, tôi cảm giác như mình đang được bà ôm vào lòng. Chỉ mới xịt mẫu thử được 3 phút mà mắt tôi đã rưng rưng rồi. Rồi mùi hương bắt đầu dịu lại, chuyển sang kiểu như một khu chợ gia vị. Tôi ngửi thấy mùi cam ngọt, cơm nghệ saffron với paprika. Cảm giác như đang đi dạo trong một khu chợ Souk, nhưng trời không nóng và tôi cũng chẳng ở Dubai. À, là Seattle. Chợ Pike’s. Trời đang mưa lâm thâm, tôi ngửi thấy hơi muối mặn mặn, còn tóc thì thơm mùi dầu gội balsam. Lúc này tôi chỉ muốn một chiếc bánh hạnh nhân, một ly latte pha chút rượu mạnh, và rít một điếu thuốc Virginia Slims kiểu thập niên 70... Đúng là một "cỗ máy thời gian" thực sự. Tầng hương cuối đưa tôi đến nhà hàng Bengal trong hành lang khách sạn Fairmont Empress ở Victoria, BC. Tôi muốn ở lại đây cả buổi tối ngày tháng Tư se lạnh này, nhắm mắt lại, hít hà và để trái tim mình bao bọc lấy làn mây nồng mùi tiêu, nơi linh hồn của bà tôi đang hiện hữu. Mùi này chẳng giống bất cứ thứ gì tôi từng sở hữu hay dùng thử. Nó thậm chí không còn là một chai nước hoa nữa, mà là một phần cuộc đời tôi. Không biết làm cách nào mà DormirAlSol lại làm được điều này, nhưng bạn đã đưa tôi đi một hành trình thật tuyệt vời. Cảm ơn bạn rất nhiều. 🫶🏻🌷











