Người dùng ẩn danh
Tiếc là tui chưa được nếm thử trà Lunjing, chứ nếu đã nếm thì chắc chắn là nhớ mãi không quên, không vì vị hay mùi thì cũng vì cái vẻ ngoài của nó - nghe nói là nhờ công nghệ lên men và sấy cực kỳ kỳ công, từng lá trà trông cứ như được là phẳng lỳ vậy. Nghe bảo loại trà hiếm này có vị ngọt và hương thơm lắm. Theo cảm nhận của tui, mùi hương của chai này ở nốt hương cuối khá giống với mấy loại trà đen lên men như Lapsang Souchong hay Zhen Shan Xiao Zhong - nó có mùi mận xông khói cực kỳ rõ, cái mùi mà đôi khi làm mình liên tưởng đến hương cỏ khô hay thuốc lá. Đoạn mở đầu thực sự làm tui phấn khích luôn, mùi hương cực kỳ đa tầng. Ngoài cái vị chát đặc trưng của trà ra, tui còn thấy có chút hương hoa nhẹ nhàng, vị béo ngậy của hạt, rồi cả chút hương nấm trắng khô, chút ngọt thanh của mật ong và cả mùi gỗ nữa. Ở ranh giới giữa nấm và hạt, nó còn có những nét kem mịn màng thoảng qua. Một mùi hương kiểu gourmand rất tinh tế và xinh xắn. Tui cực kỳ thích em này, một mùi hương lạ lùng, độc đáo và đẹp vô cùng. Nếu không phải là đẹp nhất, thì đây cũng là một trong những mùi đẹp nhất từ nhà Odoratica.


















