Dries Van Noten của nhà Frederic Malle hả... Ôi trời, mối quan hệ của tui với em này đúng kiểu "lên xuống thất thường" ngay từ ngày đầu luôn á. Nói thiệt là em này cực kỳ lạ. Mấy năm trước tui có thử ở store nhưng lúc đó không ưng. Xong tui cầm cái card về ngửi lại, vài tiếng sau mới thấy cái cách mùi hương này biến chuyển nó cuốn thực sự. Suốt mấy năm trời, tui cứ gom đủ loại size mini với sample, hễ có dịp ghé boutique của Malle là tui lại xịt thử. Nhưng mà tui chưa bao giờ dám chốt hẳn một chai full size cho đến khi nghe tin em nó sắp bị khai tử. Tui mới mua một chai, rồi vài năm sau lại đem bán. Xong rồi tui hối hận liền, thế là phải đi mua lại ngay. Sau bao nhiêu lần "yêu hận đan xen" thì cuối cùng tui với em nó cũng tìm được tiếng nói chung. Tui để ý là tui thích mấy batch sau năm 2016 hơn mấy batch cũ. Mùi nó tròn trịa hơn, bớt gắt, bớt ngọt, và may là cái mùi patchouli kiểu thuốc men không còn xuất hiện như mấy batch "vintage" ngày xưa nữa. Tui cũng cảm nhận rõ cái note Sulfurol ở các phiên bản sau này hơn, mà theo tui thì đó chính là linh hồn, là phần tui mê nhất của chai này luôn.
Hồi đó tui đang trong cái "giai đoạn cuồng gỗ đàn hương", nên lúc mới biết tới Dries, dù lúc đó chưa rành lắm về các loại gỗ đàn hương nguyên bản, tui vẫn cứ ngỡ em này là một phiên bản mô phỏng gỗ đàn hương. Nhưng giờ thì tui thấy không hẳn vậy. Tui sẽ xếp em này vào nhóm Spicy-Woody-Oriental, kiểu có một lượng lớn vanilla và các nốt balsamic. Tuy nhiên, ngôi sao thực sự ở đây phải là Sulfurol. Chỉ cần ngửi riêng cái nguyên liệu này thôi là mọi người sẽ thấy nó được tận dụng đỉnh thế nào và nó ảnh hưởng đến cả tổng thể ra sao. Sulfurol thường dùng trong ngành thực phẩm, nó có mùi bùi bùi, ngậy ngậy kiểu "foodie" lắm. Cái lúc mới xịt (opening) có lẽ là lúc khó ngửi nhất, mùi hơi hướng thuốc men, nhất là mấy batch cũ. Nó cay nồng với rất nhiều nhục đậu khấu và nghệ tây. Nhưng cứ để nó dịu lại một chút là phép màu sẽ xuất hiện. Khi cái sự nồng cháy ban đầu tan đi, mọi người sẽ thấy nốt sữa nóng quyện cùng mùi hạt bùi bùi. Đây chính là lý do mà người ta hay bảo em này có mùi bánh quy sữa hay bánh speculoos. Tui hoàn toàn đồng ý luôn! Đó là sự kết hợp giữa Sulfurol, hoa nhài, gỗ và các nốt balsamic. Khi về sau, mùi gỗ đàn hương có hiện lên nhưng cái vibe bánh quy sữa bùi bùi đó không bao giờ biến mất. Với tui, Dries thiên về hướng gourmand hơn là một bản mô phỏng gỗ đàn hương. Tui cực thích xịt em này vào mấy tháng lạnh, mà thực ra trời nóng xịt cũng vẫn ổn.
Em này mang một nét thanh lịch, sang trọng, dù rõ ràng nó là một mùi gourmand. Kiểu như một món tráng miệng cực kỳ tinh tế dành cho những người trưởng thành và sành điệu vậy. Trước giờ tui không mặn mà lắm với dòng gourmand, nhưng Dries là một trong hai chai duy nhất mà tui thực sự nghiện. Trên hết, cái mùi này nó độc bản đến mức tui không thể so sánh với bất kỳ thứ gì khác. Đó cũng là lý do tui không thể sống thiếu em nó. Đôi khi tui còn có thói quen ngửi cái nắp chai vì nó quá đỗi gây tò mò. Có lẽ vì tui chưa thấy chai nước hoa nào dùng Sulfurol làm chủ đạo mà lại đỉnh như thế này. Dù sao thì tui cũng rất hạnh phúc khi sở hữu em nó và thề là sẽ không bao giờ "chia tay" lần nữa đâu. À, còn một điều nữa, mỗi khi ngửi mùi này, tui lại liên tưởng đến phong cách điện ảnh của đạo diễn Wes Anderson. Tui hay liên kết nước hoa với các loại hình nghệ thuật khác, và với Dries, thế giới của Anderson hiện lên mồn một. Từ bảng màu, sự đối xứng, tính hài hước cho đến âm nhạc, tất cả đều ở đó. Wes Anderson là một trong những đạo diễn tui yêu thích nhất, nên có lẽ đó cũng là lý do khiến tui "lụy" em nước hoa này đến vậy.