Người dùng ẩn danh
Mình khá đồng ý với những gì bạn harperhilton viết ở dưới. Dù bảng thành phần khác nhau nhưng cả hai mùi 'Dawn' và 'Dusk' đều mang lại cho mình cảm giác tương tự. Mình không ngửi rõ mùi rêu sồi lắm, mà chắc tại mũi mình không đủ 'xịn'. Với mình thì rêu sồi lúc nào cũng có mùi hơi đắng và giống mùi mực. Nhưng nhìn chung, đây là một chai nước hoa rất mượt, cảm nhận rõ được sự chỉn chu trong cách làm. Cả Dawn và Dusk đều làm mình liên tưởng đến mùi xô thơm (clary sage), dù trong bảng thành phần không hề có. Mình tự hỏi không biết có phải do sự kết hợp giữa vị xanh ngọt kiểu húng quế của Tulsi với tía tô đất, hay là sự hòa quyện của nhiều nốt hương khác tạo ra cảm giác ngọt ngào, ấm áp kiểu hổ phách và xạ hương. Nó vừa mềm mại vừa ngọt, lại còn thoang thoảng chút hương oải hương nữa. Thật sự là mình không biết viết sao cho lột tả hết được cái hồn của mùi hương này. Chỉ là khi xịt, mình chợt nhớ về khoảng thời gian hơn 20 năm trước ở Giverny, Pháp, lúc mình làm việc trong khu vườn của Claude Monet và có chìa khóa riêng để vào đó mỗi khi khách du lịch đã ra về. Với mình, vùng đất đó là định nghĩa hoàn hảo nhất về thiên nhiên tuyệt mỹ. Và 'Dusk' chính là mùi hương của buổi hoàng hôn buông xuống trên những khu vườn và ao súng của Monet. Đã lâu lắm rồi mình mới tìm lại được cảm xúc mãnh liệt như vậy khi dùng nước hoa, giống hệt cảm giác khi mình dùng đồ của Victoire Gobin-Daudé năm xưa. Một kiểu thiên nhiên đầy sang trọng, nếu các bạn hiểu ý mình...













