Người dùng ẩn danh
Emerald Moss mở đầu bằng một cảm giác cực kỳ gai góc, chẳng mượt mà chút nào. Mấy cái chất terpene nó cứ đập thẳng vào mũi tui mà không có gì làm dịu lại hết. Mấy thành phần tự nhiên ở đây thì chắc là chuẩn rồi, nào là sạch, sinh động, khai thác tự nhiên... nói chung là đủ kiểu quảng cáo luôn, nhưng cảm giác tụi nó cứ bị chao đảo, mỏng manh sao đó. Mùi oải hương với gừng bị cho quá tay, tạo nên một màu xanh xỉn chứ chẳng "ngọc lục bảo" tí nào, cảm giác vô hồn, bị chưng cất quá mức và kiểu như đang thiếu cái gì đó tươi sáng và đậm đà hơn để thực sự toả sáng. Xong rồi cái mùi kỳ quặc kiểu như "nước bọt trộn với bãi nôn khô" lại xuất hiện, mấy chai khác của nhà này tui xịt cũng bị vậy, cảm giác cứ thấy khó chịu sao ấy. Chắc là do họ cố đưa mùi quýt mandarin vào trong cái bối cảnh này chăng. Hãng quảng cáo là "không giống bất kỳ mùi hương nào bạn từng hít", và ừ thì họ đúng thật. Có điều đó là kiểu mùi mà tui chẳng bao giờ muốn ngửi, đơn giản vì cách làm quá vụng về và gây khó chịu một cách ngô nghê. Nhưng thôi, cái sự khó chịu này cũng nhẹ nhàng, không quá nồng nặc, rồi nó cũng nhanh chóng nhạt dần thành mùi cỏ hương bài với rêu bám sát vào da. Strange Invisible hứa hẹn là nước hoa "tinh tế hơn nhiều so với hương liệu tổng hợp", rồi thì "bị ảnh hưởng nhiều bởi hóa học cơ thể" (tui thấy cái này giống kiểu ngụy biện để giải thích tại sao khi dùng lên một số người lại thấy mùi tệ, sai bét luôn), rồi thì "linh hoạt về giới tính, tự động nữ tính hơn trên nữ và nam tính hơn trên nam" (lại thêm một mớ lý thuyết tào lao). Nói chung là với mũi tui thì mấy chai này thiếu sót đủ đường. Chúng nó cứ mông lung, không có khung xương rõ ràng và chẳng biết cách vận dụng những nguyên liệu tự nhiên quý giá mà họ cứ khoe khoang.








