Người dùng ẩn danh
Tui quyết định viết vài dòng cảm nhận về em này, vì tui thấy nó chưa được đánh giá đúng tầm (dù nghe chừng cũng khá hot). Với tui, đây là một trong những cực phẩm của Duchaufour, thuộc hàng top-tier luôn ấy. Tui đã mê em nó suốt mấy tháng qua, cảm giác nó mang chút không khí lễ hội nhưng lại cực kỳ dễ dùng quanh năm. Chính là Enchanted Forest của nhà The Vagabond Prince, do chính tay Bertrand nhào nặn. Thấy nhiều người cứ bảo mùi này kiểu kẹo cao su (trời đất ơi), hay mứt lý chua đen, rồi thì quá ngọt, quá một màu... tui thề là tui chẳng thấy thế tí nào. Chẳng biết có phải do thay đổi công thức hay gì không, nhưng trên da tui, em này đúng chất Duchaufour: cực kỳ phức tạp, độc bản, biến chuyển liên tục và cân bằng cực tốt. Tui xếp em nó ngang hàng với mấy em như Chypre Palatin hay Traversee du Bosphore về độ độc đáo và chiều sâu. Nếu phải phân loại, tui sẽ gọi đây là một mùi hương kiểu fruity-piney-oriental-chypre, với một nốt rượu (boozy) xuyên suốt từ đầu đến cuối. Nghe rõ nhất là mùi rum, nhưng nó không hề bị gắt đâu (tui vốn ghét mấy mùi rượu nồng nặc), mà nó được đặt rất khéo để tạo ra cảm giác... mê hoặc đúng như cái tên. Lúc mới xịt, tui thấy bùng nổ mùi quả lý chua đen mọng nước cùng lá cây và chút hương thảo. Cảm giác cực kỳ sảng khoái, xanh mướt và chua thanh. Điểm quan trọng là cái nền lý chua đen ở đây nó có kiểu mọng nước, đẫm sương chứ không hề giống mứt tí nào. Nó giống như một buổi sáng sớm trong rừng, khi cỏ cây, rêu phong vẫn còn phủ đầy hơi ẩm của đêm qua vậy. Khi mùi hương dần chuyển sang tầng hương giữa, mùi thông sẽ đậm hơn cùng với các loại nhựa cây, và đây cũng là lúc nốt rượu rum bắt đầu trỗi dậy. Nhưng cái tui mê nhất chính là lúc hạ màn (dry-down). Một bữa tiệc của rêu, rêu và thật nhiều rêu! Rêu sẽ lấn át cả thông và lý chua. Cứ tưởng sẽ bị quá xanh hay đắng, nhưng không, Duchaufour đã dùng benzoin, vanilla và mộc dược cùng với nốt rượu để cân bằng lại cái sự xanh mướt và đắng nhẹ đó. Kết quả là một sự hòa quyện đầy mê hoặc giữa nền rừng ẩm ướt, lá thông ướt, lý chua tím, rượu rum và chút vanilla thơm ngậy. Nói chung, trải nghiệm của tui khác xa với mấy cái mùi trái cây một màu. Cái tên Enchanted Forest thực sự rất xứng đáng. Tui cứ tưởng tượng ra một khu rừng huyền bí, nơi các vị thần đang nhâm nhi ly rượu vang lý chua và rượu rum, rồi nằm thư giãn trên thảm rêu và lá thông vậy.











































