Equilibre đúng là một cú hit của Sultan Pasha luôn, kiểu tui tìm nó bấy lâu mà không biết là mình đang tìm ấy. Lần đầu xịt, tui chỉ nhắm mắt lại rồi để mùi hương dẫn dắt thôi, chẳng buồn phân tích gì luôn. Đến lần thứ hai mới bắt đầu soi kỹ các note hương, và trời ơi, nó vẫn cứ là đỉnh, đầy cảm hứng và đẹp mê hồn. Nếu để tìm một mùi tương tự thì tui nghĩ đến "Oud Yusuf" của Ensar Oud. Đừng mắng tui là nói xàm nha, dù một bên là oud Ấn, một bên là oud Thái, nhưng cái vibe hoa hồng, gỗ đàn hương, lá violet với hoa trắng nó cứ na ná nhau. Đặc biệt là cái nốt trái cây lúc mới xịt ấy, nếu Yusuf là dưa lưới với mơ thì Equilibre lại là chanh Meyer, cam đỏ với cam Bergamot. Cái vị chua thanh của chanh với Bergamot hòa quyện với sự mọng nước của cam đỏ, mà tui thấy cam đỏ ở đây làm cực khéo, nó ngọt và hơi có chút mâm xôi, không bị nhạt nhẽo như mấy chai khác.
Rồi cái lá violet sắc sảo nó đẩy mấy nốt citrus lên, xong vèo một cái là tui chạm ngay vào hoa nhài với hoa cam mướt rượt. Phía trên là hương neroli béo ngậy, phía dưới là hoa hồng Ba Tư mọng nước, tươi rói. Hoa cam với nhài quyện vào nhau, ngọt ngào kiểu giống trong chai A La Nuit của Serge Lutens vậy đó. Tất cả được bao bọc bởi một lớp xạ hương sạch sẽ, nhẹ nhàng, cảm giác như kiểu mình vừa hít một hơi thật sâu từ một bó hoa trắng sang xịn mịn vậy.
Nhưng mà khoan, đừng tưởng chai này chỉ có hoa với trái cây nha, thế thì phí quá. Equilibre khoác lên mình cái chất oud Ấn cực kỳ kiêu hãnh ngay từ đầu. Càng về sau, mật ong với opoponax càng hiện rõ, rồi thêm cả xạ hương civet hoang dã, nhựa benzoin ấm áp với mimosa làm tôn lên cái chất violet và mật ong. Mùi mật ong ở đây nó đặc, ngọt lịm như mật rót, đôi khi lại hơi có chút mùi "thịt" hay mùi đất từ cỏ hương bài, rồi lại xoáy vào cái chất oud Ấn xuyên suốt cả bài. Còn cái oud Ấn này mới là thứ khó tả nhất nè, nó cứ như một con thú kiêu kỳ, lúc mình định nắm bắt thì nó lại biến hóa, lúc thì khói, lúc thì trái cây, lúc lại hơi xanh và đậm chất động vật. Nói chung là nó dày, bóng, gỗ đậm đặc và cực kỳ quyến rũ. Sự kết hợp giữa trái cây, hoa cỏ và một dàn base note phức tạp này làm tui choáng ngợp luôn, kiểu như mình không còn đi tìm từng cái cây nữa mà là đang chiêm ngưỡng cả một khu rừng thần tiên vậy. 10/10 luôn, Sultan Pasha đỉnh thực sự!