Edward Văn Bảo
Chuyện là về em Exotic Rose của nhà French Avenue nè: cứ tưởng tượng nó là một bông hồng cay nồng, lấp lánh, xong tự nhiên "mặc" thêm bộ suit tiêu đen lịch lãm để khoe ra mấy tầng hương cực cuốn. Thật ra tui từng hơi ngán mấy kiểu kết hợp hồng-trầm hương nặng nề rồi, kiểu như nếm đủ hết rồi ấy. Nhưng mà em này lại kéo tui quay lại với team mê hương hồng theo một cách hoàn toàn mới. Mùi nghệ tây với tiêu cứ như đang nhảy múa xung quanh bông hồng vậy, còn hoắc hương ở đây không phải kiểu nồng nặc "hippie" đâu, mà nó nhẹ nhàng, hơi hướng đất một chút nên cảm giác rất vững chãi. Nói thiệt là khi xịt lên da, nó có cái vibe vừa gây nghiện vừa lấp lánh, cảm giác sang xịn hơn nhiều so với giá tiền. Vợ tui ngửi thử xong bảo: "Ừ, thơm nè, hơi có mùi kem kem". Tui thì không thấy mùi kem lắm, nhưng mà đang mải mê tận hưởng cái sự cay nồng, mộc mạc của hoa hồng nên cũng chẳng buồn cãi. Mà quan trọng là nó không hề giống mấy bó hoa của mấy bà già đâu, nên cứ yên tâm là không bị dính vibe "cụ non" nhé. Chốt lại là: Nếu ông nào mê hương hồng mà muốn tìm cái gì đó phá cách—vừa mộc, vừa cay, lại hơi gây nghiện—thì Exotic Rose đúng bài luôn. Mùi có chiều sâu, có chút nhấn nhá của đất và chắc chắn là không bị mờ nhạt. Cứ coi như đây là một cuộc "phục hưng" của hoa hồng cay nồng theo phong cách French Avenue đi.






