Người dùng ẩn danh
Xin lỗi nếu tui có hơi nhắc nhiều về mấy cái kiểu Saidian nghe hơi hướng Đông phương học thế kỷ 19 nha. Nhưng mà Gossamer Roads thực sự đưa mình quay về một thời kỳ mà "văn hóa Ả Rập" trong mắt người phương Tây cực kỳ lãng mạn và đầy vẻ kỳ bí. Hồi làm cao học tui có viết một bài về tranh Đông phương của Jean-Léon Gérôme, và ngay khi ngửi thấy Gossamer Roads, mùi hương này làm tui nhớ ngay đến những khung cảnh kiến trúc Moorish ở Bắc Phi được vẽ cực kỳ sống động. Cụ thể là bức 'The Grief of a Pasha' hiện lên trong đầu tui: một sân vườn Morocco sang trọng với ánh sáng mờ ảo, những vòm cửa chạm khắc tinh xảo, rồi cả thảm lụa trải đầy cánh hoa hồng nữa... Gossamer Roads chính là sự tổng hòa của tất cả những mùi hương có thể tỏa ra từ khung cảnh đó. Nào là mùi nhang bakhoor cháy âm ỉ trong góc, mùi trái cây từ khu vườn bên ngoài bay vào, rồi cả hương hoa tự nhiên thoang thoảng trong dinh thự của vị Pasha nữa. Nhà này càng ngày càng có nhiều cực phẩm nha. Lưu ý chút là dân chơi nước hoa niche dạo này có vẻ không mặn mà lắm với dòng dầu (oil perfume). Tui nghĩ không phải do cồn tốt hơn dầu đâu, mà chủ yếu là do sở thích và thói quen thôi. Nhưng riêng tui thì lại cực kỳ thích mấy dòng dầu của Teone Reinthal hơn bản EDP. Cảm giác mùi nó mượt và tròn trịa hơn hẳn, các nốt hương tỏa lên da kiểu có chiều sâu và đa chiều lắm. Chẳng biết là do hóa học hay gì nữa. À, còn nữa, nước hoa dạng dầu thì độ tỏa hương sẽ nhẹ nhàng hơn. Kiểu này cực hợp nếu bạn muốn bản thân và người ngồi cạnh cùng tận hưởng mùi hương đó một cách tinh tế. Nó sẽ không kiểu "át vía" nước hoa của sếp hay làm cả văn phòng biết bạn sắp tới trước 5 phút đâu. Dùng kiểu này cảm giác riêng tư và gần gũi hơn nhiều.




















