Người dùng ẩn danh
Mình định là người đầu tiên review em này, mà hình như có ông nào đó nhanh tay hơn mất rồi! Mình chưa đọc review của ông ấy đâu, vì mình muốn trải nghiệm em này một cách hoàn toàn "mù tịt", không muốn bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai. Mình cực kỳ mê Attaupe nhưng lại lỡ mất em nó, đó là "con cá trắng" số một của mình (có ai nhượng lại không nhỉ??). Ngoài Burvuvu mà mình đang sở hữu, thì đó là trải nghiệm duy nhất của mình với các tác phẩm của John. Thôi, quay lại với em này nhé. Lúc mới xịt lên da, em nó tỏa ra một sự lấp lánh không thể tin nổi. Mấy cái "aldehyde kem" đang làm việc cực kỳ năng suất ở đây. Cảm giác cực kỳ sủi bọt và óng ánh, nhưng lại không hề mang kiểu mùi aldehyde cổ điển quá mức. Nó tạo ra một cảm giác như thể mùi hương có kết cấu của champagne sủi bọt trong ly flute vậy. Đi kèm với sự lấp lánh đó là một nốt rêu rất cao, hơi gắt và có chút gai góc, cảm nhận được ngay lập tức. Giữa sự lấp lánh của aldehyde và nốt rêu đó, mình thấy có một chút sắc thái kim loại – không phải kiểu mùi tiền xu bẩn đâu, mà là kiểu lấp lánh, lóng lánh như thiếc vậy. May mà có nốt kem xuất hiện để làm dịu lại những đỉnh nhọn đó. Có hương hoa hồng ở đây, nhưng chỉ thoang thoảng thôi. Thực tế mình thấy nốt hương cỏ xạ hương (thyme) rõ hơn. Đừng tưởng tượng kiểu thảo mộc khô nhé, mà là những nhánh cỏ xạ hương tươi, dính và đầy nhựa cây. Nốt cỏ này mang lại sự tươi mát, có chút "zing" xanh mướt, đối lập hoàn hảo với sự ngọt ngào, béo ngậy của aldehyde. Khi mùi hương dịu xuống, cam và bergamot bắt đầu mềm mại hơn, nhường chỗ cho sự ngọt ngào của vanilla, tạo ra cảm giác như một viên kẹo orange creamsicle – dù bergamot ở đây nghe có vẻ chín muồi hơn là kiểu tinh dầu tươi sáng. Càng về sau, nốt coumarin vanillic mềm mại xuất hiện, làm sống dậy cái vibe kem cam đó, giống như một loại kem sorbet vậy. Mình còn thấy thoang thoảng mùi nhựa mộc dược (myrrh) tối và đậm, giúp cắt bớt sự dày đặc của nền benzoin ngọt kiểu hổ phách. Đến giai đoạn cuối, sự lấp lánh dịu lại thành một ánh sáng nhẹ nhàng, không mất hẳn nhưng giúp tổng thể trở nên dày dặn, mềm mại và ngọt ngào hơn. Rêu lùi về phía sau, nhường chỗ cho một nền cam và kem ngọt ngào, mềm mại với một chút hương hoa độc đáo. Tổng thể là một sự chuyển mình ngoạn mục từ đầu đến cuối. Đây là một mùi hương cực kỳ độc lạ và kỳ quặc. Nó không hẳn là cổ điển, mà có gì đó vừa vượt thời gian, vừa hiện đại. Nó làm mình liên tưởng đến hình ảnh những năm cuối thập niên 60 – không phải ở bản thân mùi hương, mà là ở cái concept mang hơi hướng psychedelic (ảo giác). Giống như kiểu nếu "LSD tại Woodstock '69" có một mùi hương thì nó sẽ như thế này. Có lẽ chính các nốt aldehyde đã tạo ra hiệu ứng "phê pha" đó, giữa sự lấp lánh, sự biến đổi và sự kỳ quặc khó tả. Mình vẫn thích Attaupe hơn, nhưng em này thực sự cần phải dành nhiều thời gian để khám phá thêm. Cập nhật: Độ lưu hương khá ổn, mình xịt một phát vào buổi chiều mà đến tận sáng sớm hôm sau vẫn còn thấy. Độ tỏa hương không quá khủng khiếp nhưng cũng không hề mờ nhạt. Nói ngắn gọn thì: Một sự kết hợp trừu tượng của kem cam lấp lánh, xoáy hoa hồng, hào quang rêu và nền phấn mịn, với hiệu ứng biến đổi đầy ảo giác. Một bản Chypre "phê pha". Một vẻ đẹp cổ điển nhìn qua lăng kính tương lai. Kỳ lạ một cách tuyệt đẹp.


















