Người dùng ẩn danh
Em Hansel & Gretel này không phải kiểu mụ phù thủy đáng sợ trong truyện cổ tích đâu, mà là kiểu 'phù thủy bếp núc' sang chảnh thời hiện đại ấy. Tưởng tượng một bà chị dùng thìa gỗ thủ công, cốc đo xịn xò, làm bánh quy Giáng sinh kiểu Đức trong một căn bếp mà giá trị chắc bằng cả năm lương của nhiều người cộng lại. Mùi hương này bắt trọn cái sự tinh tế của hổ phách và hoắc hương, cảm giác như đang khoác lên mình chiếc áo cashmere đắt tiền hòa quyện cùng gia vị ấm nóng: nào là gừng, bạch đậu khấu, mật ong, hạnh nhân rồi cả quế nữa. Nhưng mà lưu ý là nó không hề bị mùi 'đồ ăn' đâu nhé. Thay vào đó, nó giống như mùi hương còn vương lại trên một ai đó có cuộc sống Instagram hoàn hảo đến từng chi tiết. Kiểu như lúc 2 giờ sáng mình cứ dán mắt vào màn hình điện thoại, khao khát được trở thành người trong chiếc áo len đó, sống trong một thế giới lung linh như quả cầu tuyết, nơi mà việc làm bánh là để thiền định chứ không phải là lao động vất vả. Đến khi mùi hương lắng xuống với gỗ, ambroxan và xạ hương tổng hợp, cái ảo mộng ấm áp ban đầu dần biến thành một thứ gì đó tinh tế nhưng lại trống rỗng. Nó giống như kiểu 'phim ảnh về lối sống thượng lưu' vậy, khiến mình cứ thấy bản thân sao mà thiếu sót sau mỗi lần lướt mạng. Mùi này chẳng liên quan gì đến nhà kẹo hay cơn đói thực sự cả; mà là về những khao khát được tạo ra, cái bẫy của việc muốn một cuộc đời chỉ tồn tại qua những lớp filter và những khoảnh khắc được sắp đặt kỹ lưỡng. Bản thân mùi hương thì thực sự rất tuyệt, nhưng xịt em này lên cảm giác như mình đang đi 'ngắm đồ qua kính' một cuộc đời mà mình không bao giờ chạm tới được.









