Karen Tống
Có vẻ như ai cũng có một câu chuyện riêng với Jeux de Peau, và mình cũng không ngoại lệ! Suốt bao nhiêu năm, mình cứ chần chừ mãi không dám mua thử một mẫu chiết, thật sự là vì cái giá quá chát. Nhưng rồi, cuối cùng có một cái gì đó đã thôi thúc mình, mình quyết định chốt luôn một lọ decant cùng với ba mùi khác của nhà Le Labo. Ban đầu mình bị thu hút bởi các tầng hương cực kỳ quyến rũ, nhưng dần dần mình lại bị "ám ảnh" bởi cái dải màu gradient siêu mướt ở phần "main accords". Mấy cái màu đó làm mình mê mẩn không dứt ra được. Lúc cái phong bì gửi đến thì cũng tầm một tuần trước chuyến đi San Antonio của mình. Lúc đó mình đang phân vân giữa các loại hình nghệ thuật khác nhau, tự nhủ là "đợi đi Texas về rồi tính tiếp". Và chẳng bất ngờ gì khi ngay khi vừa bước lên chuyến bay quá cảnh đầu tiên, mình đã biết mình muốn làm gì. Chuyện là, khoảng 11 giờ đêm đó, mình lăn ra giường ở Airbnb, mệt lử sau một ngày di chuyển, và trên cái áo zip mình đang mặc thì thơm nức mùi Jeux de Peau. Thế nên, mùi hương này gợi nhắc mình về rất nhiều thứ. Nó làm mình nhớ về lúc mới bắt đầu yêu âm nhạc, khi mình tìm thấy Emmylou Harris, hay lúc lần đầu cầm cây đàn guitar cổ điển mà chẳng muốn đặt xuống. Nó là màu tím của bầu trời Texas lúc hoàng hôn, là làn gió tháng Tư ấm áp và khô ráo, là cảm giác an yên chỉ có được khi bay trong đêm. Mùi hương mở đầu với hương sữa mọng nước, rồi lắng xuống thành mùi gỗ đàn hương mặn mòi, ấm áp. Ngay khi vừa xịt, bạn sẽ cảm nhận được hương lúa mì vàng óng, hòa quyện trong một nồi sữa lớn, cảm giác đầy bột và tinh bột. Ngay sau đó, các nốt gia vị len lỏi vào, giống như các thợ làm bánh đang trộn các nguyên liệu khô lại với nhau. Giai đoạn cuối cùng thì thực sự là sự hoàn hảo. Nó giống như những tia nắng ban mai chạm vào mặt, một cái ôm ấm áp từ người mà bạn đã nhớ nhung bấy lâu, hay là cái cớ để bạn diện chiếc váy màu vàng hướng dương trong tủ đồ. Xịt mùi này lên da, lên áo khoác hay áo sơ mi đều thấy cực kỳ thiên đường. Cảm giác như những mẻ bánh mì vừa ra lò đang để nguội trên kệ, và có cả tiếng hợp xướng thiên thần vang lên đâu đó trên đầu vậy. Mình không thể nào quên được Jeux de Peau, và có lẽ đến lúc già rồi, khi không còn tìm được từ ngữ chính xác nữa, mình vẫn sẽ cứ lẩm bẩm cái tên này. Nó quá đỗi đặc biệt với mình, và một ngày nào đó, mình nhất định phải sở hữu cả chai full size để đặt cạnh mấy cái phím gảy đàn và capo. Mình sẽ xịt một chút lên cổ tay và cổ áo trước khi gặp những người thân yêu, trước khi cất lên những giai điệu tươi sáng nhất. Mình sẵn sàng đi bộ từ Boulder đến tận Birmingham... chắc bạn hiểu ý mình rồi đó.





























