Người dùng ẩn danh
Nghe thì ngải cứu với dầu thông có vẻ chẳng mấy dễ chịu để làm nốt hương chính cho một mùi hương "được lòng" đám đông đâu nhỉ. Thế nhưng, sau vài năm trải nghiệm, tôi lại dần bị nó mê mẩn lúc nào không hay. Ở tầng hương giữa, oải hương và sung làm tôi liên tưởng đến mùi siro việt quất, nhưng không hề bị ngọt quá mức. Cái làm nên sự độc bản cực kỳ ấn tượng chính là lớp nền nhựa cây lưu hương siêu lâu. Nó giống như mùi của những bụi cây dại vào cuối mùa, khi cành lá đã bắt đầu chuyển sang màu nâu và những quả mâm xôi còn sót lại cũng đã chín quá mức. Có một chút gì đó hơi ẩm mốc, kiểu như quần áo để trong ngăn kéo quá lâu ấy. Rồi lại có cả mùi gió nóng thổi qua những tán thông khô trên vách đá ở Hy Lạp. Và đúng vậy, có cả một chút mùi nước rửa cọ vẽ nữa...

















