Nói trước là tôi cực kỳ mê nước hoa của Chris Collins, trong tay tôi có tận 5 chai rồi. Năm 2024, ông ấy ra mắt hai mùi mới là Lust và Kingmaker. Tôi hóng lắm, không biết lần này ông ấy sẽ "phù phép" ra cái gì. Tôi chốt Lust trước vì thấy ai cũng khen nức nở, mà giá cũng mềm hơn (225$ so với 300$ của Kingmaker - mức giá cao nhất trên web luôn). Điều lạ là Lust thì review tràn ngập, còn Kingmaker thì im thin thít, chẳng thấy ai khen hay chê gì. Tôi tự hỏi hay là vì giá chát quá nên không ai dám mua? Cứ thế tôi đợi, đợi mãi mà chẳng thấy một review nào, dù ngắn hay dài cũng được. Cuối cùng, tôi quyết định làm một việc mà tôi hiếm khi làm: mua mù. Và thề luôn, đây là một trong những quyết định sai lầm nhất đời tôi.
Nghe cái tên Kingmaker là kiểu sẽ nghĩ ngay đến sự hoàng gia, sang chảnh, một mùi hương xứng tầm với cái tên đó. Rồi nó còn được gắn mác "Bậc thầy trầm hương". Chris Collins dùng trầm Assam nguyên chất cho chai này, một loại trầm tôi chưa bao giờ ngửi thấy, và sau lần này thì tôi thề là không bao giờ muốn ngửi lại lần nữa. Phải nói rõ là trầm Assam đến từ Ấn Độ, và trầm Ấn có một đặc trưng mà các loại trầm khác không có: nó mùi phân. Bình thường thì trầm hương khá là kén người, người thích thì thích lắm, người ghét thì không chịu nổi, còn tôi thì kiểu trung lập, không quá thích cũng chẳng quá ghét.
Nhận hàng thì thấy cái chai màu xanh coban nhìn cực kỳ bắt mắt. Tôi háo hức xịt thử lên cổ tay, và bùm... tôi bị sốc toàn tập. Cái mũi tôi như bị tấn công bởi mùi sàn chuồng trại, mùi phân nồng nặc nhất mà tôi từng ngửi; thật sự là kinh khủng. Ai mà mới chơi trầm, hoặc dùng mấy chai có note trầm mà thấy thích, thì tôi đảm bảo là nó không hề giống thế này. Thường thì trầm là một mùi rất mạnh và đặc trưng, nên khi làm nước hoa, người ta hay mix với hoa hay cam chanh để tiết chế lại. Dù trong bảng thành phần có oải hương với cánh hoa hồng, nhưng cái mùi trầm nó nồng nặc và độc hại đến mức bạn chẳng bao giờ ngửi thấy mấy note hoa đó đâu.
Tôi có tra thử về trầm Assam thì thấy bảo mùi "phân" sẽ bay đi sau 20-30 phút để lộ ra những nốt hương còn lại. Nhưng mà không, mùi đó chẳng chịu đi đâu cả, tầm 40 phút sau mới nhạt đi một chút. Lúc đó, cái còn lại chỉ là mùi da thuộc nồng nặc (trầm vốn có mùi này dù không có note da) và một sự kết hợp cực kỳ chua giữa cam chanh và nhựa cây. Có cả chút cay của pimento nữa, nhưng mix với trầm thì nó lại ra mùi... phân bò ấm. Tôi biết là phải đợi nước hoa khô hẳn mới cảm nhận hết được, nhưng mà với Kingmaker thì giai đoạn nào cũng thấy kinh. Tôi cho 3 người khác ngửi thử, ai nấy đều lộ rõ vẻ ghê tởm trên mặt. Kiểu như: "Sao có người lại muốn ngửi như thế này?" hay "Mùi này như mùi cống vậy".
Cái tên "Kingmaker" mà ông Collins đặt cho chai này thật sự không xứng đáng chút nào. Đây không phải mùi hương cho một vị vua, mà là cho một anh chăn ngựa thì đúng hơn. Ai mà cuồng kiểu trầm hương đậm mùi động vật thì cứ múc nhé. Chai này mà để Amouage ra mắt - hãng vốn nổi tiếng với những mùi mạnh và kén người - thì hợp lý hơn. Nó ngửi khá giống chai Opus XV – King Blue của Amouage, cùng cái kiểu mùi chuồng trại đó. Tuyệt đối ĐỪNG mua mù chai này. Chốt lại là tôi cực kỳ thất vọng và sẽ đổi nó lấy chai VideCorMeum. Mọi người hãy coi tôi như một bài học xương máu hoặc một "con cừu hiến tế" để đừng dại mà mua em này. Lần này thì ông Collins đánh rơi vương miện rồi.