Người dùng ẩn danh
Không phải kiểu hoa hồng "sang chảnh" hay sành điệu đâu nha. Mùi này đúng kiểu "cô gái quê" hiền lành, giống như mình đang bước vào một tiệm quà lưu niệm nhỏ ở một ngôi làng, hay mấy cái chợ phiên ngày lễ ấy. Có mấy gói hoa hồng khô, xà phòng hoa hồng, rồi cả mấy cái gối ren màu hồng... nhưng mà bao trùm lên tất cả là một mùi kẹo ngọt lịm, còn hoa hồng chỉ là lớp hương thoang thoảng bên ngoài thôi. Cảm giác như mình đang ở trong một tiệm bánh kẹo ấm cúng, có mùi hương dễ chịu của mấy cụ già ngồi đánh bài, rồi tiếng máy kéo kẹo taffy chạy rè rè, nhìn mấy dải kẹo bóng loáng cứ uốn lượn giữa mấy cánh tay robot, cuốn cực kỳ luôn. Mùi kẹo đường cứng kiểu "không bao giờ hết hạn" hòa quyện với hương hoa, lưu hương đủ lâu để mình kịp ngó ra cửa sổ ngắm cảnh biển hay dòng sông chảy xiết ngay cạnh cái "cung điện" kẹo ngọt kỳ diệu này. Xịt tầm 20 phút, lúc mình còn đang phân vân không biết mấy viên kẹo này là kẹo cứng tươi hay là kiểu kẹo dẻo cũ dính răng (kiểu mà mấy ông nha sĩ thích nhất ấy), thì bất ngờ mùi xạ hương ập đến, kéo mình ra khỏi cơn mộng mị đó. Hương kim ngân và xạ hương ở tầng hương giữa tạo nên một sự bùng nổ, giống như lúc mình thả kẹo nổ cam vào nước soda vậy, kiểu như một món "vũ khí bí mật" trong túi để cứu vãn cái cảm giác bị ngợp bởi mùi kẹo ngọt lúc đầu. Còn lúc cuối thì giống như một cuộc "rút lui" trong lặng lẽ, tay không chẳng mua gì, đi ngang qua lối vào đầy hoa hồng khô và mấy cụ già đeo kính che nắng, vừa nhai kẹo taffy vừa cười tủm tỉm nhìn mình.























