Hoàng Sơn Doãn
Nếu review sớm quá thì dễ bị hiểu sai về em này lắm, vì nó thực sự "phức tạp". Lúc mới tậu chai full 50ml với giá 370 euro, mình thú thật là đã nghĩ mình "mua hớ" rồi. Nhưng mà cái cốt lõi là phải tập làm quen với cái mùi hương vừa lạ, vừa mạnh, lại vừa đa tầng này thì mới đánh giá chuẩn được. Mấy ngày đầu mình xịt 3 phát vào mạch cổ tay trái và 2 phát sau gáy, đúng kiểu thói quen luôn. Mà mình cũng biết là không nên xịt nhiều lúc mới đầu, nhưng tính mình vốn lì và hơi chậm tiêu nên cứ thế mà làm. Kết quả là 3 nhát xịt đó cảm giác như có một đoàn tàu hỏa đâm sầm vào não mình vậy, thật sự là khó chịu đến mức không chịu nổi. Một bức tường dày đặc mùi Da thuộc, Castoreum và Oud. Thực ra mình dùng nhiều loại nước hoa kiểu này rồi. Như Al Waad hay Promise, thậm chí khi còn gói trong cellophane mình ngửi qua bao bì đã thấy "chốt" ngay, dù sau đó cũng thấy khá là thách thức. Mình có 6-7 chai Oudh Infinis của Dusita, nó cũng có cái "bức tường" Oud Palao Lào bất khả xâm phạm kết hợp với civet cực mạnh, chiếm trọn spotlight để cho bạn biết nước hoa thực sự là gì. Mấy dòng nước hoa kiểu "gợi cảm" thập niên 80 cũng vậy, nồng nàn, nóng bỏng và choáng ngợp đến mức lấn át hết mọi thứ xung quanh. Rồi đến thời của Montale từ 2003, mở đầu lúc nào cũng như tiếng chuông báo động chói tai, nhưng mình vẫn luôn mê mấy mùi Rose-Oud của hãng này. Lúc đầu mình cứ ngỡ De Gabor là quá sức chịu đựng. Nhưng mà hôm nay, sau 3 tiếng bị "tấn công" dồn dập bởi mùi da thuộc, em nó bắt đầu dịu lại. Lúc này mới hiện ra mùi Iris tuyệt đẹp cùng cấu trúc kiểu Fougere. Nếu mà em nó dịu ngay từ đầu thì mình thấy lại mất chất và kém chất lượng hơn. Rồi thì Saffron, khói, nấm Truffle, đủ cả. Còn nếu chỉ mình mình ngửi thấy nụ hồng thì cũng chẳng sao, vì hoa hồng là chân ái của mình mà. Mình nghĩ Quế, Hổ phách, Styrax và Vanilla cũng giúp tạo ra những khoảng lặng mềm mại hơn, cân bằng lại sự tấn công dồn dập của Da thuộc, Oud và Castoreum. Mình cực kỳ mê mấy nốt animalics. Ví dụ như Marions-Nous của Oriza L Legrand mở đầu bằng mùi Civet nồng nặc như mùi nước tiểu, nhưng chính điều đó lại làm nên sức hút. Trong Oudh Infini cũng có rất nhiều Civet và Rose de Mai. Mình có cảm giác chai này xứng đáng được gọi là "Kiệt tác", nhưng chắc phải dùng vài tháng nữa mới dám khẳng định.

































