Jessie Trần
Chiều nay mình đi dưới mưa để ăn gelato chuẩn vị. Kiểu mưa phùn, tất ướt sũng, phải mặc cả áo mưa luôn ấy. Trong tiệm gelato Ý mới mở, mình chọn một ly sorbet chanh giữa 4 vị khác, nó chua gắt và lạnh buốt, được múc bởi một anh chủ niềm nở với cái kẹp lạnh ngắt. Và Les Brumes? Chính là nó. Y hệt ly sorbet chanh đó nhưng được đóng chai, sủi bọt, mãnh liệt và chân thực đến khó tin. Cái kiểu chua chát của chanh khiến mình phải nhăn mặt trước khi kịp mỉm cười. Cảm giác như miếng đầu tiên luôn là cú chạm mạnh nhất, rồi cứ thế lặp lại. Không có chuyện từ từ làm quen đâu, mà là "BÙM" một phát ngay khi xịt lên da. Mùi chanh ở đây kiểu limonene, mấy nốt citrus aldehydes xộc thẳng lên mũi như một cú tát lạnh toát. Nó không hề kiểu chanh kem nắng ấm (mọi người biết kiểu của Lira mà: tart chanh với đế bơ ấy). Không, cái này là kiểu chanh vắt trực tiếp vào đá rồi uống đến mức chảy cả nước mắt. Như kiểu sorbet được nạo từ khay thép, múc ra không phải bằng thìa mà bằng một con dao phẫu thuật bạc sắc lẹm. Giống như một bạn trên perfumista đã nói, điều bất ngờ nhất là mùi này lưu hương cực tốt. Thường thì citrus bay nhanh lắm, mấy cái hóa chất mùi cam chanh cứ như gió thoảng qua thôi. Nhưng không, citral ở đây cứ thế len lỏi vào tầng hương giữa, vẫn sủi bọt như soda chanh pha với gừng nạo và cuống húng tây. Có cả xô thơm nữa: cứ tưởng tượng ai đó trang trí vài lá tươi vào ly nước rồi xịt nhẹ lên da mình vậy. Dù bảng thành phần ghi thế nhưng mình thấy nó không giống mấy chai cologne Ý kiểu Acqua di Parma. Nó sắc sảo, thơm ngát, mang lại cảm giác lạnh, tươi mới và cực kỳ chất lượng. Nếu không đọc note mình chắc chẳng nhận ra mùi trà mate. Nhưng khi đã biết rồi thì không lẫn đi đâu được: một dư vị trà xông khói mát lạnh, giống như uống trà trong một chiếc tách đất nung vẫn còn ấm hơi tay người cầm. Một chút đắng nhẹ nhàng, trầm lắng, giúp tổng thể mùi hương không bị quá bay bổng hay nồng mùi hóa chất. Rồi cái kết thúc bằng hương hoa và gỗ thì thôi rồi, thực sự làm mọi thứ trở nên cân bằng hơn. Mùi hương này giống như một món "tẩy vòm họng" vậy. Giống như cách mình cần ly sorbet để hồi sức sau khi ăn quá nhiều panna cotta và praline hạt dẻ cười, thì khi xịt lên da, nó giống như một nút reset làm mới mọi thứ. Cảm giác như nó được tạo ra để đối lập hoàn toàn với những chai nặng đô hơn của nhà Ormaie như Le Passant (mùi oải hương kẹo đun) hay Papier Carbone (mùi siro hoắc đậm đặc). Les Brumes xóa sạch mọi thứ, làm sạch không gian, lưu thông không khí và vực dậy tinh thần mình. Đây là kiểu mùi hương không lấn át bạn mà là làm bạn tỉnh táo hơn. Hiện tại đây là chai mình thích nhất của nhà này (đúng là định mệnh mà, tiệm gelato kia cũng chiếm vị trí số 1 trong lòng mình). Đúng là "tri kỷ sorbet" của mình luôn. Tinh tế, sang trọng và sủi bọt một cách không đối thủ.






























