Người dùng ẩn danh
Mùi này giống như kiểu mình đang đi xuyên qua một khu rừng chết giữa đêm khuya vậy—không phải kiểu chết mục nát đâu, mà là kiểu đã bị thiêu rụi và tĩnh lặng từ lâu rồi. Không khí khô, lặng lẽ, cảm giác hơi trống trải nhưng vẫn có chút gì đó tươi mới, như là có một làn gió nhẹ đang thổi qua ấy. Có một nỗi buồn phảng phất trong đó, giống như những giọt nước mắt trên làn da thơm ngát, một sự nhói đau nhẹ nhàng cứ vương vấn mãi. Khi bạn bước đi trong khung cảnh này, mùi hương sẽ bám chặt lấy da, hòa quyện cùng hơi ấm tự nhiên của cơ thể. Đó chính là cảm giác mà chai nước hoa này mang lại. Mùi hương có chút vị mặn mờ mờ, kèm theo một chút gia vị—kiểu cay nồng của tiêu và khô ráo. Bên dưới tất cả là một nốt hương hoa mang hơi hướng khói bụi, cực kỳ ít ngọt, nhưng vẫn có độ tươi mới để không bị cảm giác bị cũ. Sự cay nồng này kết hợp nhẹ nhàng với nốt gỗ ở tầng hương cuối, không hề bị nặng nề—chỉ vừa đủ để tạo độ sâu thôi. Nó bám trên da nhẹ nhàng như một bóng ma vậy—kiểu như là mùi da thịt của tui, nhưng mà nó đẹp hơn.











