Jenny Quyên
Gió thổi mạnh, ngày trôi chậm lại, Trên đỉnh Chatyrdahu, ngọn đèn thế gian buông xuống, Vỡ tan, tràn ra những dòng đỏ thẫm, rồi vụt tắt. Kẻ lữ hành lạc bước cứ thế lặng nhìn, lặng nghe... Núi đã sẫm màu, thung lũng chìm trong đêm tĩnh mịch, Những dòng suối rầm rì như trong giấc mộng trên thảm hoa cúc xanh; Không khí thoảng hương, một bản nhạc của cỏ hoa, Thì thầm với trái tim những điều mà tai chẳng thể nghe thấy. Tui chìm vào giấc ngủ dưới đôi cánh của sự im lặng và bóng tối: Rồi một vệt sao băng chói lòa đánh thức tui dậy, Trời, đất và núi non như được tắm trong một dòng thác vàng rực! Đêm phương Đông ơi! Bạn như một nàng odalisque phương Đông, Vỗ về tui vào giấc ngủ, và khi tui vừa chợp mắt, Bạn lại dùng ánh mắt long lanh đánh thức tui dậy để âu yếm lần nữa. Bài "Alushta trong đêm" của Adam Mickiewicz... đơn giản chính là "L'Heure de Nuit". Sao mà ông thi sĩ ngày xưa lại biết mùi hương này hay vậy ta? Hay là Thierry Wasser đã từng ghé thăm Chatyrdah rồi đem hết những cảm xúc đó gói gọn vào một chiếc chai kiểu cổ điển màu hoa cúc xanh nhỉ? Ai mà biết được chứ?
























