Nguyên Tiến Hoàng
Light of Ormuz ra mắt năm 2012, lấy cảm hứng từ vị thần Ba Tư cổ đại Ormuz. Cái tên này cũng từ đó mà ra. Tôn giáo Ba Tư hồi đó nhấn mạnh sự đối lập giữa thiện và ác, đại diện bởi thần Ormuz và Arimã. Để tạo ra mùi hương huyền bí này, nhà điều chế đã dùng bạc hà, cam chanh và hương nước trong vắt ở nốt đầu. Tới nốt giữa là sự kết hợp của các nốt cay và thảo mộc tạo nên nét thơm đặc trưng, còn nốt cuối thì có gỗ tuyết tùng, cỏ hương bài quyện cùng sự béo ngậy của đậu tonka. Khi xịt lên da, Light of Ormuz tạo cảm giác khá ấn tượng và hơi "lạ", đúng kiểu concept đối lập luôn. Lúc đầu tui cứ ngỡ là mùi bạc hà sẽ nồng đậm lắm, nhưng hóa ra lại là một khởi đầu tươi mát và hơi cay nhẹ. Cảm giác như mọi thứ bắt đầu từ nốt giữa, còn bạc hà chỉ như một lớp màng bao phủ bên ngoài cho mùi hương thêm thanh thoát. Có lúc tui thấy nó hơi giống mùi cúc trong chai Flower’s Barrow của nhà Gorilla Perfumes. Mùi này chuyển hương chậm lắm, nên phải đợi một lúc lâu thì lớp gỗ ở cuối mới lộ diện, mang đến những sắc thái phức tạp của đậu tonka kiểu béo, nhựa cây và hơi hướng thuốc lá. Đến đoạn này thì tui cũng chẳng biết phải gọi em nó là gì cho chuẩn nữa. Là hương thơm thảo mộc, hương cay hay là kiểu fougère nhỉ? Theo tui thì Light of Ormuz hợp với nam hơn, dù hãng bảo là unisex. Độ lưu hương và tỏa hương cực ổn, kiểu "đánh lừa" cảm giác ấy, cứ hễ mình vận động hay cơ thể nóng lên là mùi lại tỏa ra ngào ngạt. Từ trải nghiệm cá nhân thì tui thấy đây là mùi hương càng dùng càng ghiền. Lần đầu xịt tui không thích lắm đâu, nhưng càng xịt nhiều lần thì tui lại càng đổi ý. Nói chung là một sự kết hợp rất khác biệt. Không biết dùng từ "đột phá" có đúng không, nên tui cứ gọi là độc lạ, hay đúng hơn là không theo quy tắc nào hết.


















