Vũ Toàn Lý
Đúng là bài học về sự cân bằng trong nước hoa luôn. Cảm giác như 'sói đội lốt cừu', nhìn ngoài thì có vẻ hiền mà bên trong lại ẩn chứa những chiếc răng nanh sắc sảo. Về mùi hương thì lúc đầu xịt ra sẽ thấy tươi sáng, xanh mướt, đậm chất thảo mộc và hơi ngọt từ chanh, ngải cứu với vài nốt hoa linh tinh. Khi mùi dịu xuống, một nốt chanh leo cực mọng và ngon hiện lên, nhưng lại bị lấn át ngay bởi cái chất xanh thảo mộc từ lúc đầu, giờ lại càng rõ hơn nhờ có phong lữ. Càng về sau, vị ngọt cứ thế đấu tranh với cái xanh đắng, để rồi cuối cùng bị bao phủ bởi một sự xanh xao, sắc sảo và hơi gai góc. Thú thật là mình hiểu và đánh giá cao ý đồ của Ellen khi làm chai này, kiểu muốn tạo ra một mùi hương 'sói đội lốt cừu' với sự đối lập giữa chanh leo và chanh ngọt lịm với ngải cứu và phong lữ đắng ngắt. NHƯNG mà, mình thấy bạn ấy cho nhiều nốt đắng và thảo mộc quá. Thường thì mấy mùi kiểu đối lập sáng - tối này chỉ dễ dùng nếu hai bên cân bằng, hoặc phần tối chỉ đóng vai trò làm điểm nhấn cho phần sáng thôi. Một tác phẩm nghệ thuật về khứu giác đấy, nhưng mình chắc là sẽ không xịt lại lần hai đâu. Độ lưu hương thì ổn, tầm 8-10 tiếng, tỏa hương trong khoảng 1.2m trong 3 tiếng đầu. Đánh giá: 4/10. Xịt lúc nào? Khi bạn thấy đời mình vừa ngọt vừa đắng; khi chẳng cần ai khen hay cho lời khuyên; hoặc lúc đi 'tự thú giả' với linh mục chẳng hạn. Vibe âm nhạc: Bài Waters of Nazareth của Justice. Tóm lại là: Chanh + Ngải cứu + Chanh leo + Phong lữ + Hoa. Một mùi hương ngọt đắng nhưng lại thiên về đắng quá nên mình không mặn mà lắm. Ai mà mê kiểu đắng, thảo mộc thì nhất định phải thử, nhưng cảnh báo là nó cực kỳ phá cách nhé.



























