Người dùng ẩn danh
Đây là review từ vợ mình về Linnaeus của nhà Fueguia 1833. Nếu coi em này là "anh em" với Tagore thì chắc chắn không phải là bản sao đâu nha. Với mình, Linnaeus thiên về tông gỗ nhiều hơn, bớt mộng mơ hơn nhưng lại cực kỳ dễ chịu. Ngay từ lúc mới xịt, mình đã cảm nhận được mùi gỗ tuyết tùng mới cắt, mang theo cả cái nét ngậy nhẹ của phần lõi gỗ. Tiếp đó là sự thô ráp của bạch đậu khấu, một chút gừng xay tê nhẹ và cả hương cam bergamot mọng nước, đầy sức sống. Sau đó, những nốt hương tươi mát của cỏ biển hiện lên rõ rệt, quyện cùng chút hương rễ cây vetiver. Cảm giác giống như mùi của những loại cây đang chuẩn bị được trồng xuống đất, hay đang ngủ yên chờ mùa mới vậy – cái nét xanh mướt của thân cây làm mình liên tưởng đến hoa tulip hay hoa thủy tiên. Càng về cuối, mùi hương càng đậm chất gỗ hơn, tiếng vang của tuyết tùng và vetiver trở nên khô ráo, xen lẫn chút gỗ guaiac mềm mại. Một chút nhựa cây như nhũ hương trắng tan dần trên da, để lại dư vị khói nhẹ nhàng cực kỳ tinh tế. Chai nước hoa này được chế tác cực kỳ hoàn hảo với sự cân bằng các tầng hương rất cổ điển. Mình dễ dàng hình dung ra một quý ông Mr. Darcy thời hiện đại, hoặc một quý cô thích mặc đồ nam khi khoác lên mình mùi hương này. Và dù sau nhiều giờ bạn có cảm giác như "The Northern Pliny" đã bay đi mất, thì đó chỉ là ảo giác thôi, vì nó vẫn cứ vấn vương trong làn hương để lại phía sau. Mình yêu Linnaeus vì nó mang lại sự tỉnh táo và cảm giác ổn định, một mùi hương tiết chế và tinh tế cho những lúc mình không muốn gì quá phô trương.





