Người dùng ẩn danh
Hồi tui còn nhỏ, tầm những năm 60, tui nhớ có lần cả nhà đi nghỉ vài tuần ở Cairo vào mấy tháng nóng nực. Giống như kiểu đi dạo "passeggiata" của người Ý ấy, dân địa phương ở đây hay đi tản bộ vào buổi tối khi cái nóng hầm hập đã dịu bớt... họ sẽ dừng lại uống chút gì đó hay cà phê ở mấy quán vỉa hè, ăn kem rồi mua mấy vòng hoa nhài tươi rói từ mấy người bán hàng rong. Thề luôn, không gì có thể sánh nổi với mùi hương của hoa nhài Ai Cập lúc đó. Nó nồng nàn, bao trùm lấy mình, vừa ngọt vừa ngậy... cái cảm giác có một thứ gì đó đẹp đến say đắm như vậy tồn tại làm tui cứ ngỡ như có một thế lực siêu nhiên nào đó ngoài vũ trụ kia vậy. Xin lỗi vì kể lể hơi dài dòng nha, nhưng tui nói vậy là có ý đồ cả đấy. Chai nước hoa này gợi nhớ đến mùi hoa nhài đó, NHƯNG lại có một nốt mở hơi kiểu sáp... nên mọi người cứ tưởng tượng cái mùi kem ngậy ngậy, hơi dầu dầu của một cây nến thơm hương hoa nhài ấy, là sẽ hiểu ý tui ngay. Tui có yêu nó không hả... hả thì tui cũng chưa chắc nữa. Trong này có một nốt hương động vật (animalic) đầy gợi cảm nhưng nó không hẳn là gu của tui. Tuy nhiên, tui thấy nó đủ thú vị để tui tiếp tục trải nghiệm thêm một thời gian nữa xem nó sẽ dẫn dắt mình đi đến đâu.
















