Người dùng ẩn danh
Tui đang xịt em này và thú thật là khó mà gọi tên chính xác cái mùi trên da tui lắm. Người yêu tui thì bảo nó có mùi hoa khô quyện với da thuộc. Cái nốt hương hoa indolic nó cứ gây nghiện kiểu gì ấy, kiểu như tui đang ngửi thấy mùi sự phân hủy của chính da thịt mình vậy? Rồi tui còn thấy cả một nốt petroleum jelly sắc lẹm, cứ quẩn quanh bên một chút xạ hương mềm mại. Cảm giác như mùi rượu rum đổ trên sàn gỗ, rồi cả mùi lá quế nữa. Nhớ lại mấy thước phim, tui thấy hiện lên những cái ôm, những bộ suit, những cơ thể tạc tượng, rồi cả những cảnh quay cận cảnh mắt, môi và mũi. Trên web của hãng, họ mô tả mùi này là "lễ tang dành cho một nghệ sĩ yêu quý". Để thương tiếc một ai đó là phải thấu hiểu nỗi đau, một bài học mà tui đã học được. Dù cấu trúc mùi có phần hơi tuyến tính, nhưng em nước hoa này thực sự làm tui tan nát cõi lòng. Bởi vì cái sillage của nó khiến tui nghĩ ngay đến tác phẩm của Julius Eastman, Edward Owens và Alvin Baltrop. Những người nghệ sĩ đã dám phá cách, thiết lập nên những chuẩn mực mới và mở ra cánh cửa dẫn vào những món quà từ bóng tối.






