Người dùng ẩn danh
Luca Turin bảo đây là một mùi đơn hương nhàm chán, nhưng tui thấy không hề nha. Nghệ thuật ở đây là làm sao làm nổi bật được sự quyến rũ của hoa Champaca mà không làm mất đi vẻ tự nhiên. Trong khi nhiều hãng khác làm mùi này bị "dừ" và u sầu, thì Nathalie Feisthauer lại làm cực chuẩn. Còn cái bao bì đúng kiểu Comme luôn, bí ẩn dã man. Một cái hộp vuông đục, đặt trong một cái hộp disco (thực ra là hai hộp dính nhau, chỉ một hộp đựng chai thôi), chẳng có một gợi ý nào về mùi hương bên trong hết. Nhưng khi xịt lên thì ban đầu nó thanh thoát, trong trẻo, rồi dần dần trở nên đậm đà, xa hoa, có chút mùi "cao su" (theo nghĩa tích cực nha) giống như kiểu mùi hoa ly nồng nàn đến nghẹt thở vậy. Mà cũng đúng thôi, hoa nhiệt đới gây nghiện thì phải vậy chứ sao. Nếu đứng xa một chút, kiểu như cách mọi người ngửi thấy mùi trên người tui (hoặc chính tui ngửi thấy vào tầm tiếng thứ 7), thì sự kết hợp giữa hoa huệ và Angelica tạo nên một tổ hợp hoa hòe cực sang, không hề bị giống mùi xịt phòng Glade – cái điều mà tui hay thấy ở nhiều loại nước hoa hoa huệ khác. So với bản của Tom Ford thì bên đó đẩy sự gợi cảm, nóng bỏng lên ngay từ đầu nhưng tui thấy nó không phát triển thêm được gì. Với cả Tom Ford đắt hơn, nên tui nghĩ ai thích Black Orchid hay Lost Cherry thì sẽ mê em này. Ở Ấn Độ, hoa Champaca là một trong năm loài hoa trên mũi tên của thần tình yêu Kamadeva, xịt em này vào là hiểu tại sao liền. Nhắc tới Ấn Độ, vài năm trước tui có đi Jaipur, dành cả ngày đi bộ giữa khói bụi vì sợ mặc cả với mấy ông lái xe tuk-tuk, xong tui quyết định tự thưởng cho mình một bữa tối ở cung điện Rambagh. Ai đi Ấn Độ rồi sẽ biết cái sự đối lập khủng khiếp giữa nghèo đói và xa hoa. Bước chân vào Rambagh giống như uống một viên thuốc xóa sạch thực tại vậy. Tiếng ồn biến mất, bụi bặm nhường chỗ cho vườn tược xanh mướt, và vừa bước vào sảnh là một mùi hương tuyệt vời chào đón tui. Những ai từng ở khách sạn đắt tiền ở phương Đông sẽ biết, sảnh và nhà vệ sinh ở đó có mùi rất khác. Một mùi hương chuẩn chỉnh, nổi bật, như muốn nói "bạn không còn ở nơi cũ nữa rồi", nó vượt xa mấy từ như "sạch" hay "sang" để chạm đến mức "làm sao để cả đời mình cứ như thế này nhỉ?". Nó không hề bị nồng gắt, mà quan trọng nhất là khi ngửi, bạn biết mình rồi sẽ phải rời thiên đường này để về với đời thực, nên chỉ biết tận hưởng lúc này thôi. Mua nến khách sạn 100 đô cũng chẳng ích gì vì trải nghiệm đó không bao giờ lặp lại được, kể cả khi nhà bạn cũng là một cung điện. Nói hơi xa nhưng ý tui là Luxe Champaca mùi y hệt những gì tui nhớ về cung điện Rambagh. Nhiều hãng sẽ gắn mác đây là nước hoa cho nữ, nhưng Comme thì không, và đó là điều tuyệt vời vì nhiều ông con trai sẽ bỏ lỡ nếu cứ nghĩ vậy. Cảm giác khi dùng em này đúng kiểu "si tình" chính mình luôn – cả ngày cứ tự hỏi sao có mùi thơm thế, rồi sực nhớ ra: "À, là do tui xịt nước hoa". Bản EDT cũng mạnh mẽ không kém gì bản Parfum, dù bản Parfum có cái chai hình kim tự tháp nhìn xịn hơn, vừa giống kiến trúc Art Deco vừa giống cái cần điều khiển Atari, đúng chất thẩm mỹ vượt thời gian của Comme. Chính cái chai đã thu hút tui từ nhiều năm trước ở Dover Street Market (London), lúc đó mũi tui chưa "luyện" nhiều nhưng xịt một phát là mê liền (chắc do tui gốc Á), dù phải mất nhiều năm sau tui mới săn lại được chai nữa.




















