Người dùng ẩn danh
Với mình, nước hoa luôn là một kiểu "chiếc máy thời gian" vậy đó. Chỉ cần ngửi thấy một chút mùi hương thôi là bao nhiêu ký ức ngủ quên bỗng chốc ùa về. MATANGI đã ngay lập tức đưa mình quay trở về thời còn là một đứa trẻ, theo ba mẹ đi thăm họ hàng và ghé thăm những ngôi đền tráng lệ ở miền Nam Ấn Độ. Nhớ nhất là đền Madurai Meenakshi, nơi mình lần đầu cảm nhận được sự tĩnh lặng, ấm áp và một cảm giác tâm linh thật khó tả. Mùi hoa nhài, hoa ngọc lan tây (một trong những nốt hương mình mê nhất) hòa quyện cùng chút mộc mạc của cỏ hương bài cứ thế thấm vào từng giác quan và vỗ về mình. MATANGI cũng mang lại cho mình cảm giác y hệt như vậy, mỗi khi mình muốn tìm lại sự cân bằng giữa cái cuộc sống hối hả và hỗn loạn này. Thật sự rất yêu em này!














