Năm 2016, Mandy Aftel cho ra mắt hai chai nước hoa. Memento Mori – nghe cái tên thôi đã thấy đậm mùi chiêm nghiệm về sự hữu hạn của đời người và những hệ quả để lại. Còn Amber Tapestry thì giống như một liều thuốc xoa dịu cho những tâm hồn đang bị tổn thương vậy. Giữa cái không khí chính trị Mỹ đầy biến động năm đó, hai chai này hiện lên như hai mảnh ghép đối lập nhưng lại cực kỳ ăn rơ với nhau.
Không biết Aftel có cố tình tạo ra hai mùi hương này để bình luận về sự xung đột chính trị hay không, tui cũng không chắc. Nhưng mà tui thấy chúng nó cực kỳ hợp với thời thế, giúp mình dễ dàng thấu hiểu và chấp nhận mọi thứ hơn.
Thông thường, Memento Mori là những hình ảnh gợi nhắc về cái chết, khiến người ta hoặc là thấy an lòng, hoặc là thấy sợ hãi. Mà nước hoa vốn dĩ là một bộ môn nghệ thuật của sự biến chuyển, rồi cũng sẽ tan biến đi, nên tui thấy không có gì hợp hơn là dùng nước hoa để làm một bản 'memento mori'.
Nhưng Aftel không làm theo kiểu truyền thống là vẽ đầu lâu hay chụp ảnh người chết rợn người đâu. Bả tập trung vào 'làn da' – cái vỏ bọc bao quanh chúng ta, là thứ để mình chạm vào và níu giữ lấy nhau. Da vừa bền bỉ mà cũng vừa mong manh, vừa đẹp nhưng cũng rất đỗi bình thường. Nó là dấu vết rõ nhất cho thấy thời gian đang trôi, cho thấy mình đang già đi và rồi sẽ ra đi.
Memento Mori lột tả mọi cung bậc của làn da luôn. Từ cái mùi ngọt ngào, thơm sữa của một đứa trẻ, cho đến sự quyến rũ của một cơ thể trưởng thành, sành sỏi. Thỉnh thoảng tui thấy có mấy nốt hơi gắt – kiểu như mùi da thịt lúc mình đang nỗ lực, vật lộn với cuộc sống – nhưng tất cả lại được gói gọn trong sự gần gũi, ấm áp khi hai cơ thể hòa quyện. Nó không cố diễn cho giống thật một cách giả tạo, mà nó thật một cách chân thành và đầy yêu thương.
Ngôn ngữ của nước hoa nó mơ hồ lắm, thiên về cảm xúc hơn là sự thật. Khi xịt Memento Mori lên cổ tay, tui cứ gật gù vì thấy nó quá đúng. Nó giống như lúc tui tập yoga, đến bài cuối là tư thế xác chết (Savasana) – kiểu như buông bỏ hết để đối diện với cái chết vậy. Ý tưởng thì sâu xa, nhưng trải nghiệm thì lại rất dễ tiếp cận. Cực kỳ cân bằng luôn.
Còn Amber Tapestry thì là một kiểu hương floriental đậm đà, cực kỳ hợp với không khí cuối năm 2016. Nó thỏa mãn khao khát cái đẹp của tui giữa những hỗn loạn thời đó. Tui thấy nó như một tấm thảm dệt, với nốt nhài và nhựa cây làm sợi dọc, rồi các nốt hương khác đan xen vào. Sự đặc quánh của heliotropin mix cùng quế tạo nên một lớp nền lì, làm cho những nốt nhài bùng cháy lên.
Tui nhớ hồi trước làm việc với một biên đạo múa, có một đoạn nhạc nghe thôi đã thấy sướng, kiểu mọng nước, mướt mát, khiến mình muốn nhún nhảy theo. Amber Tapestry chính là như vậy. Nó mang lại sự hưng phấn, khoái cảm và thỏa mãn. Giữa cái thời buổi này, tìm được cảm giác đó thật sự không dễ chút nào.