Hà Trâm Phùng
Tui sống ngay tại Cologne nên không thể nào bỏ qua bộ sưu tập mới 4711 Collection Absolue được. Chai đầu tiên tui thử là Midnight Sandal. Mở đầu là mùi cam chanh nhẹ nhất mà tui từng thấy. Lúc mới xịt tầm 15-30 giây đầu thì ngửi rõ mùi Cam Bergamotte, nhưng rồi nó biến mất tiêu để nhường chỗ cho mùi Ngò Rí – cái mùi này thống trị cả quá trình phát triển của nước hoa trong một thời gian dài luôn. Đây là lần đầu tui dùng nước hoa lấy Ngò Rí làm chủ đạo nên mất một lúc mới nhận ra cái kiểu gỗ vừa béo vừa cay nồng chính là nó. Thú vị phết. Kiểu "gỗ kem" nghe thì hơi lạ tai nhưng trong chai này thì hiện rõ mồn một, kèm theo đó là một chút thô ráp như mạt cưa, tui thấy nó giống mùi Gỗ Tuyết Tùng hơn là Đàn Hương. Có thêm chút cay của tiêu khô, cộng với một sự tươi mát kiểu trừu tượng mà tui đoán là từ Hoa Nhài – chính điều này tạo nên chút vị đắng của hoa trắng thoang thoảng xuyên suốt. Đến đoạn này, tui thấy Midnight Sandal làm tui nhớ tới Dior Homme 2020 EdT, cũng là combo gỗ + tươi mát, nhưng Dior tập trung vào Iso E Super nhiều hơn nên mượt hơn hẳn, còn Midnight Sandal thì thiếu cái sự mượt mà đó. Sau cái lớp gỗ-cay-tươi-béo đó, nước hoa dần chuyển sang một tông ngọt kiểu phấn, lúc đầu thì nhẹ thôi nhưng vài tiếng sau thì rõ dần lên. Tui là fan của Bạch Đậu Khấu nhưng mà trong này tui chẳng thấy mùi đó mấy. Thay vào đó là cái kiểu ngọt phấn như son môi ở nốt cuối, cái này thì nhiều chai khác cũng có. Tầm 5-6 tiếng sau, mùi gỗ với ngò rí bay gần hết, chỉ còn lại một mùi vanilla kiểu son môi, cảm giác hơi bị nhân tạo. Nói chung là cá nhân tui không ấn tượng lắm. Dù tui đánh giá cao việc các nốt hương hiện lên rõ ràng đúng như mô tả, nhưng tui thấy sự kết hợp này chẳng đem lại gì đột phá. Bắt đầu bằng gỗ vừa thô vừa béo rồi kết thúc bằng vanilla son môi nhân tạo. Lưu hương thì khá lâu, nhưng không độc đáo hay xuất sắc lắm. Cái sự tươi mát của gỗ nghe thì có vẻ tinh tế, nhưng thực ra lại hơi thô, tui cảm thấy Midnight Sandal thiếu đi một chiều sâu mà nốt cuối không thể bù đắp được.











