Người dùng ẩn danh
Some Velvet Morning mở đầu theo cái cách mà Prada vẫn hay làm: một ảo giác về sự mềm mại, cái cảm giác tĩnh lặng quen thuộc của xạ hương phấn, rồi đến tiếng thì thầm của nhựa benzoin, quấn quýt ngọt ngào và ấm áp như làn da dưới lớp chăn lụa. Mình bắt đầu nhận ra một cái DNA chung xuyên suốt dòng Olfactories, lần nào cũng vậy. Một sự sang trọng kiểu "vô trùng", một vẻ lạnh lẽo như trong bảo tàng nhưng lại được che đậy bằng sự mềm mại. Thế nhưng, ở đây nốt hương diên vĩ không hề mượt mà mà lại... đổ ập xuống thành một đống phấn dày đặc. Nó có mùi rễ cây nhưng không sâu, thiên về mùi phấn rôm hơn là nhung lụa. Nó hòa quyện với kiểu xạ hương balsamic, thêm chút benzoin để làm tròn mùi hương nhưng cuối cùng lại thấy hơi bí bách, giống như một phòng thay đồ bị đóng kín quá lâu vậy. Cả patchouli cũng thô và không được mượt, nó cứ len lỏi qua lớp sương mờ với kết cấu như vỏ cây bào. Nó không phải kiểu patchouli sang chảnh, đậm mùi cacao đâu, mà là kiểu xanh mướt và bụi bặm. Đậm mùi đất và xơ. Rồi đến quả đào... nhưng không phải kiểu chín mọng, mọng nước. Nó giống như một "kết cấu" của đào hơn là hương vị. Kiểu lông tơ, chát chát, giống như khi mình áp mũi vào lớp vỏ của một loại trái cây chưa chín hẳn. Có chút đắng và mùi cành lá, như kiểu phần thịt quả mơ đang dính chặt vào cái hạt bị dập ấy. Có một sự chua nhẹ, gần như là mùi aldehyde, nhưng lại thiếu đi sự lấp lánh. Không biết là tỏa sáng hay là một sự sắc sảo bị tính toán sai nữa? Nó giống như bóng ma của một dòng chypre, hay bất kỳ mùi hương niche nào có cấu trúc truyền thống mà mình ngửi thấy từ xa. Một đường nét thanh lịch của quá khứ. Có lẽ là ký ức về rêu, patchouli và hoa. Hay thực ra nó chỉ là một ảo giác về hình dáng thôi? Từ xa thì nghe có vẻ vintage, nhưng lại gần thì chỉ thấy một sự mờ ảo, thiếu quyết đoán. Phấn, đào, patchouli, diên vĩ... tất cả đều ở đó, nhưng theo kiểu "hình như là vậy". Nó mang lại cảm giác an tâm mơ hồ, như tiếng rì rầm nhẹ nhàng của sự ngọt ngào ấm áp trên nền xanh chua nhẹ, nhưng mình cứ thấy như đang phải loay hoay tìm xem cái "cốt truyện" thực sự của nó là gì. Không hề gây khó chịu, chỉ là nó cứ mờ mờ ảo ảo một cách kỳ lạ. Giống như mùi lớp lót của một chiếc túi xách hàng hiệu vậy: mùi vải, thoang thoảng mùi trái cây và nước hoa. Chỉ là xạ hương và những mảnh ký ức thôi.






















