Sandy Thanh Hà
Cái mũi tui vừa được "vinh dự" trải nghiệm một trong những siêu phẩm kinh điển nhất dòng Attar. Nói thiệt là tui, một kẻ phàm trần, đã phải gồng mình để "sống sót" qua từng giai đoạn biến đổi đầy khủng khiếp của nó. Với chai Muzakkerat nhà Al Haramain này, tui dám cá là trong 100 người thì chẳng ai chịu nổi cái sự nồng gắt đến mức cực đoan của nó đâu. Đến giờ tui vẫn không hiểu nổi tại sao họ lại tạo ra mùi này, đúng là tui chẳng biết gì về nước hoa hết! Lúc mới xịt thì nó gắt kinh khủng, kiểu như mùi chất tẩy rửa, mà là TẤT CẢ chất tẩy rửa trên trái đất này gom lại một chỗ vậy đó. Đó chính là mùi Oud thô, nguyên bản và nồng đậm nhất, kiểu như có mấy con vi khuẩn đang phân hủy dần để tạo nên cái vẻ đẹp mùi hương này vậy. Cái nốt mở đầu này ám tui tận 10 tiếng đồng hồ, lúc đó tui thề quỳ gối là KHÔNG BAO GIỜ muốn nó chuyển mùi luôn... Nhưng sau khi kiên nhẫn hết mức, cuối cùng nó cũng chuyển sang tông hoa ấm áp, kem mịn, hổ phách, mượt mà hơn. Tuy nhiên, nó vẫn "vả" tui một cú đau điếng như con trâu rừng vậy, chỉ những ai được chọn mới sống sót để kể lại trải nghiệm "cận tử" này thôi. Mùi Oud vẫn còn đó, nhưng giờ nó ra chất Oud hơn, kiểu hơi hướm thuốc tây thoáng thoáng, khiến ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn và khen lấy khen để. Cuối cùng, sau gần hai ngày, Muzakkerat mới biến thành mùi vanilla đậm đặc trên nền xạ hương hơi "gai góc", kiểu vanilla nghiêm túc và hơi đắng, nhưng mà thú vị. Tui đã vượt qua mọi thử thách để tìm thấy thiên đường ở cuối hành trình này. Tui đã thử xịt trong nhiều thời tiết, và khi trời lạnh thì nó lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác mà tui chỉ biết để mặc cho nó dẫn dắt. Mà cảnh báo nha, xịt cái này vào rồi là đừng hòng hối hận mà đi rửa, vì càng rửa nó càng đậm, càng "vả" thẳng vào mặt tui luôn. Thế thôi!
















