Người dùng ẩn danh
Mùi đào lên men, kiểu hơi nồng mùi đất, được lọc qua rây rồi trộn với rượu ngũ cốc, thêm chút gia vị kiểu thuốc nữa... nó tạo nên một cái mùi hương say khướt mà chỉ có mấy ông "điên" như Prin mới làm ra được. Mà nói thật, bỏ qua mấy lời nói quá thì tui thấy ổng chưa bao giờ ngừng gây ấn tượng về việc một chai nước hoa có thể bao hàm nhiều sắc thái đến thế. Nilubol mang một mùi hương cực kỳ lạ, kiểu chưa từng thấy bao giờ, mà cái lạ này lại là điểm cộng. Nó có chút mùi phấn hoa diên vĩ giống như trong túi mỹ phẩm, rồi có cả cái mùi hôi hôi của xạ hương chồn được đẩy lên nhờ cách dùng thì là (cumin) cực kỳ "tôn giáo" của Prin, thêm chút nốt hoa tông xanh mọng nước và một xíu da thuộc nữa. Dù vậy, tui vẫn ước gì Prin chọn hẳn một hướng đi rõ ràng hơn. Hoặc là làm nó tối hơn chút, thêm mấy nốt hương ngái kiểu terpenic hay indole, hoặc là làm nó xinh xẻo hơn bằng cách dùng đào mọng nước hơn với một lớp nền béo ngậy, thơm mùi bơ, xạ hương và kem. Hiện tại thì Nilubol đỉnh thật đấy, nhưng tui vẫn chưa biết nên cảm nhận nó thế nào, nên tập trung vào nốt gì, và tại sao mình lại muốn ngửi theo kiểu này nữa.




























