Người dùng ẩn danh
Mình cứ hứa là sẽ thôi cái trò mua mù mấy chai nước hoa đã ngừng sản xuất trên mạng, thế mà rồi đâu lại vào đấy. Lần này mình đã cực kỳ chắc chắn là em này sẽ là một siêu phẩm luôn, vì review ở khắp mọi nơi đều khen nức nở, cứ như kiểu cuối cùng thì Jo Malone cũng chịu làm ra một mùi hương độc bản, lưu hương lâu và đa tầng rồi ấy. Nhưng mà thực ra là... cũng không hẳn. Nó vẫn là kiểu Jo Malone điển hình thôi: mùi khá tuyến tính và bay màu chỉ sau khoảng 2 tiếng, có điều là nó nằm trong một nhóm mùi thú vị và hiếm khi được khai thác hơn. Dù sự kết hợp giữa hạt phỉ và cỏ hương bài nghe cũng hay đấy, nhưng cảm giác nó cứ như mấy dòng gourmand rẻ tiền tầm 20 đô vậy, còn nếu ai mà đem so em này với Coromandel thì đúng là một sự xúc phạm luôn. Đây là một mùi gourmand kiểu lactonic ngọt lịm như siro, bị áp đảo hoàn toàn bởi hạt phỉ và cỏ hương bài (phải thừa nhận là hai mùi này rất cuốn và dễ yêu), còn những nốt hương khác thì chỉ thoang thoảng thôi. Mùi thì cũng xinh đấy, nhưng cũng giống như hầu hết các sản phẩm khác của nhà Jo Malone, họ đang bán cho mình cái sự mới lạ của những sự kết hợp kỳ lạ thay vì một sự hòa quyện tinh tế và bậc thầy. Bạn có thể cảm nhận rõ mồn một từng nốt hương riêng biệt, kiểu như nó chỉ là phép cộng của các thành phần chứ không phải một tổng thể hòa quyện. Nếu bạn không quan tâm đến độ lưu hương, độ hòa quyện, hay việc phải bỏ ra số tiền gấp 5-10 lần chỉ để mua một chai nước hoa mà người ta dễ nhầm là hàng rẻ tiền, thì cứ triển thôi, vì em này đúng là dễ dùng và khá lạ so với nhà này. Nhưng mà, liệu em nó có cùng đẳng cấp với dòng Chocolovers đầy hạt phỉ của Aquolina không? Thử ngửi mù cả hai đi, em này nghe mùi rẻ tiền hơn hẳn luôn. Giống như mọi chai Jo Malone khác mình từng thử (mình vốn là người thích mùi nhẹ nhàng, tối giản), cái mùi gourmand ngọt lịm này tạo cảm giác như một chiếc bánh quy yến mạch hạt phỉ cực kỳ thơm ngon, nhưng tiếc là cái bánh này ăn được vài miếng thì lại thấy như kiểu... chưa chín hẳn vậy.






















