Nathan Đào
Biết là hổ phách (amber) giờ phổ biến quá rồi, nên mình hiểu nếu ai đó kỳ vọng một sự phá cách khi mua amber từ một nhà như thế này. Nhưng mình thì không. Mình luôn mong đợi một chai amber thuần túy sẽ làm đúng vai trò của nó: không có amber nào giống hệt nhau, nhưng một chai amber "đúng nghĩa" nên là một màn trình diễn kỹ năng của nhà làm hương trong việc xử lý các tầng hương musk và kết cấu. Nó nên là một thứ gì đó dễ dùng, mang tính đại chúng, ấm áp, mềm mại, mời gọi và hơi ngọt một chút – kiểu "đơn giản nhưng đầy tinh tế" ấy. Nhưng với Olympic Amber, mình cảm giác nó chỉ đang tập trung vào các nốt hương amber mà chưa đạt được cái "vibe" đó, không mang lại cảm giác mềm mại hay gần gũi. Ngay từ lần xịt đầu tiên, nó thực sự giống mùi khi bạn đang trộn các nguyên liệu làm bánh cookie vậy – kiểu mùi bơ tan chảy trộn với tinh chất vanilla và đường, nhưng nó thực tế hơn nhiều chứ không phải kiểu mùi gourmand ngọt lịm đại trà đâu. Cảm giác hơi lạ nhưng cũng khá dễ chịu, rồi sau đó mình lại thấy nó có thêm chút nốt "xanh" (green) không biết tại sao nữa. Bản thân nốt amber mà mình cảm nhận được lại không hợp gu mình lắm, và nó cũng chẳng ăn nhập gì với cái mùi "hỗn hợp nguyên liệu nấu ăn" lúc đầu cả. Khi lên da, em này lại chuyển sang tông mùi nhang (incense) quá đà, điều mà mình vốn không thích, nhất là với một chai thiên về amber. Phải công nhận là em này làm rất tốt, nguyên liệu xịn xò đúng chất nhà này. Nhưng nói thật là mình không yêu em nó, dù hy vọng là mọi người sẽ thích. Mình không chê vì nó không phá cách, vì thực ra nhiều chai amber hiện nay cũng làm vậy rồi. Chỉ là, dù xét ở góc độ nào thì phần base của nó vẫn thấy hơi bị "phẳng" và kỳ lạ. Trên giấy thì nó có vẻ thơm kiểu bơ thơm ngậy, nhưng lên da thì lại thiên về kiểu mùi "tiệm bán nhang" – một điểm trừ mà mình thấy khá thường xuyên ở mấy mẫu thử của nhà này. Dù sao thì mình cũng không có ý ngăn cản mọi người đâu, em này vẫn rất đáng để trải nghiệm và ủng hộ nhé.

























