Người dùng ẩn danh
Open Arms, kiểu như một cái cây đang tập vươn mình ấy. Mở đầu bằng một sự tĩnh lặng đúng chất Alex Lee. Không phải kiểu trống rỗng đâu, mà là sự dịu dàng. Nốt Bigarade ở đây không hề gắt hay nồng mùi tinh dầu, mà nó chín một cách mềm mại nhất, giống như quả cam được phơi nắng bên bậu cửa sổ, vỏ dầu mượt và thoang thoảng hương hoa. Rồi Neroli xuất hiện như những tia nắng sớm len lỏi qua rèm cửa, cảm giác rất dễ chịu. So với Simple Garden cùng dòng thì em này đậm đặc hơn, cảm giác như màu vàng óng vậy. Còn nếu đặt cạnh Neroli Dream thì Open Arms giống như tinh dầu nguyên chất hơn, chậm rãi và có chút đắng ngọt đan xen. Tiếp theo là tông xanh. Nhưng không phải kiểu "xanh" đơn điệu như cỏ bị giẫm nát đâu, mà là một cành cây non đang uốn cong. Những chiếc lá chưa mở hết, vẫn còn đọng nước sương mai, cứ ngập ngừng như thế. Mùi hương này mang lại cảm giác như mọi thứ đang dần thành hình, đúng rồi, kiểu màu xanh mới mẻ, mềm mại chứ chưa hề khô cứng. Và cả nốt thông nữa! Bình thường mình cực kỳ ghét nốt này vào những ngày tâm trạng tệ, nhưng ở đây nó lại mang mùi nhựa cây, không bị nồng mùi mực hay mùi thông hắc. Nó giống như lúc mình chạm tay vào một cành cây rồi đưa lên ngửi vậy: mùi đất, mùi thảo mộc, thoang thoảng gỗ. Nhưng không hề bị "gào thét" là mùi rừng rậm. Một sự chân thực tinh tế, như một bài thơ viết bằng chữ thường vậy. Một sinh linh đang trong quá trình lớn lên, dang rộng vòng tay. Và mình thực sự thích điều đó.






