Aaron Triệu 2
Review từ bà xã tui nè. Một mùi Oud mà tui thấy mình như được đắm chìm vào, kiểu như biến thành nhiều phiên bản khác nhau luôn ấy, chính là Oud Prachin của nhà Fueguia 1833. Mùi này bám sát da, cảm giác ấm áp như được quấn trong một chiếc chăn vậy, chứ không hề nồng gắt hay tỏa hương quá đà làm người xung quanh khó chịu đâu. Nó gợi lại một chút ký ức xưa cũ cho những ai hồi nhỏ từng bị viêm amidan, vì lúc mới xịt tui ngửi thấy mùi dung dịch Lugol pha loãng. Kiểu như một hỗn hợp rong biển nâu trên chiếc thìa bạc xỉn màu, rồi thêm chút cúc La Mã kiểu dược phẩm pha với một giọt ngải cứu đắng nhẹ. Và rồi, hành trình bắt đầu... Tui ngửi thấy mùi không khí ẩm, mùi cây cổ thụ, dây leo, rêu và đủ loại đá. Ánh nắng như len lỏi qua làn sương, hé lộ vẻ huyền bí của khu rừng. Cảm giác mình trở nên bé nhỏ giữa thế giới bao la này. Đi theo ánh sáng, tui bắt đầu cảm nhận được hương đồng cỏ. Và rồi mình lạc vào một không gian mở, nơi hương thơm ngọt ngào của những loài hoa lạ dần trở nên rõ rệt. Thỉnh thoảng, mùi nhụy hoa nghệ tây khô lại thoảng qua, giống như những sợi saffron nằm im trong góc túi da lộn màu nâu đỏ vậy. Sau đó, giữa vô vàn mùi hương, một nốt nhài đặc trưng của Thái Lan hiện lên rõ rệt. Mùi này gần giống hoa nhài cánh lớn nhưng lại có chút nhấn nhá của trái cây và kem béo. Hành trình kết thúc như một giấc mơ, đọng lại với phân tử Muskara Phero J.






