Chloe Võ
Tui không tin nổi là chưa có ai review em này luôn á. Theo ý kiến của tui thì Paradise Lost là chai nước hoa đỉnh nhất mà Dawn Spencer Hurwitz từng làm, mà trước giờ bả cũng toàn ra mấy mùi xịn thôi. Em này hoàn toàn có thể đứng chung mâm với mấy dòng niche cao cấp luôn, kể cả là Robert Piguet, MFK, mấy dòng da của Memo hay mấy mùi oud của Tom Ford các thứ. Bất kể mấy cái nốt hương được liệt kê là gì đi nữa, thì em này tuyệt đối không hề ngọt nha. Mùi kiểu hoa cỏ mướt mải nhưng không hề có cảm giác bị dính hay ngọt lịm kiểu gì hết. Tui cũng chẳng biết cái mùi sáp lướt sóng là như thế nào, và cũng không nhớ là thấy nó trong mô tả trên web của DSH nữa (xin lỗi nha, tại tui chưa check kỹ trước khi bắt đầu). Chắc chắn đây là một mùi Floral Oriental, có rất nhiều diên vĩ và hổ phách, tui còn nghi là có cả hoắc hương nữa. Hình như mùi violet cũng đậm hơn là chỉ xuất hiện ở nốt đầu. Tui có chốt luôn bản Parfum, mùi nó kiểu đậm đà, sánh mịn như siro nhưng không hề ngọt theo kiểu trái cây hay dính dính đâu; hoàn toàn không có mùi trái cây luôn. Em này bám trên da tui tầm 7 tiếng, thường thì đến tiếng thứ 4 là bắt đầu chuyển sang giai đoạn drydown rồi. Tui nhớ là hồi trước có dùng thử bản mini EDP thì nó cũng có mấy đặc điểm tương tự, nên nếu bà nào muốn thử bản rẻ hơn trước thì cũng rất đáng tiền nha.























