Người dùng ẩn danh
Mùi này kiểu patchouli quyện với chocolate đen ấy. Lúc đầu tui không thích lắm đâu, nhưng càng dùng càng thấy nó thú vị cực. Bởi vậy tui mới hiểu tại sao có mấy người lại ghét kiểu mùi này. Nó khá giống Bvlgari Kobraa nhưng hai em này lại phát triển theo hai hướng khác nhau, dù cũng không cách biệt quá xa. Em này thì nhẹ nhàng hơn, kiểu như tui có thể xịt lên tay để tận hưởng thoải mái, chứ Kobraa thì xịt lên da hơi bị "nặng đô" quá. Mà cả hai em đều dùng lên áo rất ổn. Đúng là một hành trình chuyển biến từ "thích" sang "yêu" đầy thú vị. Nhưng có một điều tui vẫn chưa hiểu nổi: sao mấy mùi patchouli khác lại khác xa thế nhỉ, kiểu như chẳng có cái tông mùi này luôn ấy? Ví dụ như Comme Une Evidence, nó thuần kiểu hoa hồng với mẫu đơn nữ tính thôi. Hay là người ta cho ít patchouli quá? Nếu ít thì sao lại để ở nốt hương cuối? Điều này làm tui tự hỏi không biết đây có thực sự là patchouli không, hay là nó pha với "thuốc lá" rồi? Khó mà tin được là mấy cái lá xanh lại có mùi mạnh đến thế, về bản chất và độ trầm tối thì tui thấy nó giống rễ cây vetiver hơn. Với cả, mỗi lần ngửi mùi này, dù chưa trải qua thật nhưng trong đầu tui cứ hiện lên hai hình ảnh: thập niên 1970 và một người phụ nữ cực kỳ quyền lực với đôi mắt to, mái tóc đen dày – kiểu một "femme fatale" luôn đạt được mọi thứ mình muốn. Dù vậy, tui vẫn cực kỳ mê mùi này trên người mình và cứ muốn hít hà mãi cái tay thôi.







