Người dùng ẩn danh
Personne như một bức tranh khảm vậy, càng ngửi kỹ càng thấy rõ những sắc độ khác nhau, mỗi thành phần đều có tiếng nói và kết cấu riêng. Nó làm tôi nhớ đến những góc sâu thẳm trong tâm trí, kiểu bị hớp hồn bởi mùi tinh dầu từ lá tươi trong vườn thảo mộc. Tôi cứ tưởng tượng về cái thời chưa có khoa học hiện đại, lúc người ta tin tuyệt đối vào thuật luyện kim thực vật, mỗi cái cây đều có phép thuật, có khả năng chữa lành với những mùi hương vừa kích thích vừa vỗ về. Đủ cả vị đắng, chua, umami, rồi cả cảm giác thèm thuồng, sảng khoái. Tôi cứ thế bị cuốn vào, mải mê khám phá và cảm nhận. Ngay lập tức, tôi nghĩ tới mấy cái mùi "xanh" lạ lùng mà tôi mê, như lá lovage có mùi giống cần tây và thiên ngưu. Xong tôi lại thấy đây chính là mùi cây thường xuân trong mơ mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay, đúng là nó rồi! Rồi tôi lại nghĩ về những loài tảo chứa đầy diệp lục, chắc là mùi nó giống thế này đây. Nhưng rồi hương thơm lại chuyển biến, hiện ra những tông trầm hơn đan xen với sắc xanh lục bảo đậm đà. Tự dưng tôi nhớ lại hồi nhỏ hay nhai lá chua, rồi ngắm mấy con mạt đỏ tí hon bò trên địa y, mà trong mắt đứa trẻ lúc đó, chúng như những khu rừng khổng lồ vậy. Điều này khiến tôi muốn thử riêng chất resinoid từ quả carob xem sao. Tôi cảm nhận được một chất liệu thực vật rạng rỡ, đầy sức sống và tôi sẽ dấn thân vào cái bí ẩn đó. À, phải nói thêm là theo thời gian, giữa cái màu xanh mướt ấy hiện lên mùi mồ hôi mặn mặn trên da, rồi một chút ngọt từ coumarin, nghĩa là Personne hội tụ đủ cả 5 vị luôn. Nói đây là một mùi fougere phá cách thì hơi bị đánh giá thấp rồi: xịt mùi này lên giống như đang đeo một chiếc bùa hộ mệnh, bảo vệ tôi khỏi những mệt mỏi của thế giới hiện đại.

























